NGUYỆN CẦU
Từng đoàn người đi kéo lê bước chân rã rời
Dịch tràn mọi nơi người nghèo khổ lắm ai ơi
Từng đoàn công nhân lái xe đường xa đêm ngày
Đói khát mọi bề ráng mong về quê
Đêm về sưong sa mưa tuôn bạnh buốt tái tê
Đường về quê xa vượt qua bao dốc bao đèo
Xót xa nỗi nghèo
Phận bạc gieo neo
Đường về quê xa xót thương biết bao nỗi niềm
Mẹ ngồi ôm con vững tay cha lái đường dài
Bé thơ mệt nhoài thoi thóp hơi thở cầm hơi
Vì đâu nên tội người ơi!
Cầu dịch qua mau cho dân tôi thoát cảnh khổ sầu
Nhà nhà thôi cách ly
Bé thơ hồn nhiên đến trường
Bịnh viện thôi thiêu xác người
Cho y sĩ không mệt nhoài giành giựt từng mạng sống cho người
Chấp tay nguyện cầu cho dịch qua mau
NHÃ MY
2021
RU CON
À ơi con ngủ cho ngoan
nằm yên lòng mẹ bởi đường còn xa
mẹ cha lìa bỏ quê nhà
tha phương kiếm sống cũng là gian nan
xứ người tấc đất tấc vàng
chỉ cần mái ấm bình an là mừng
công nhân cơm áo lưng chừng
chỉ mong đủ sống nuôi thân tháng ngày
à ơi nước mắt rưng rưng
dịch bịnh tàn khốc quá chừng khắp nơi
ôm con vừa mới chào đời
thất nghiệp đành chịu tơi bời ruột gan
không tiền không chỗ nương thân
hồi hương tránh dịch muôn phần khó khăn
đuòng xa cha lái mẹ ôm
chiếc xe cũ rích cố băng dặm ngàn
mẹ cha khổ đã quen rồi
thương con bé bỏng phận người mong manh ...
NHÃ MY
2021
ĐÊM BỊNH VIỆN
Những chiếc lá mục nát
Trời đang giữa mùa đông
Đất lạnh buồn ngưng thở
Mây đen về bao quanh
Từng đoàn người vật vả
Tìm đâu một chỗ nằm
Bịnh viện đêm không ngủ
Bóng ma vờn quẩn quanh .?
Đêm muôn trùng ám khí
Ngày rình rập ẩn danh
Con vi khuẩn quái ác
Khắp thế giới tung hoành
Khẩu trang ngăn con bịnh
Không ngăn được tình người
Cấy từng tia hi vọng
Thương kiếp đời mong manh
Những đôi mắt chong đèn
Cạn khô dòng lệ thảm
Nhìn nhau xa vời vợi
Gương mặt hằn nét đau ...
NHÃ MY
2020

1-
em cuốn vàng trăng trong áo mơ
thời gian ướt đọng dưới sương mờ
đêm say tình sử tràn hương mộng
lạc bến bờ yêu giấc dại khờ !
2-
thảm vàng trãi khắp đêm mơ
thương em áo lụa mỏng mờ hưong xưa
lời yêu tha thiết bây giờ
nghe trong tiền kiếp bên bờ tái duyên !
3-
đêm vàng trăng lạc mạn thuyền
chèo khua vỡ nước đêm huyền ảo mơ
áo em vàng một đời thơ
dạt trong mộng mị bến bờ liêu trai
4-
đêm hương sắc thêm tràn mong ước
vàng muôn phương đầy ấp mùa yêu
ta với mộng ngỡ hồn xiêu phách lạc
đến bên nhau trăng thực vẫn mơ hồ !
BUỒN
buồn, ngơ ngác thả theo chùm mây lạc
phố lên đèn những đóm đỏ , đóm vàng
tay run rẩy chạm từng vùng ký ức
thơ vụng về theo con chữ lang thang
mây thì trắng và hồn đau cũng trắng
gió trùng phương có ngừng lại nơi này ?
em huyền dịu ẩn chìm bờ mộng mị
ta vói tìm đau đáu mấy màu trăng
buồn, lặng lẽ dối mình như chẳng biết
em vô tình như con nước êm trôi
chiều tản mạn bến bờ xưa heo hút
nước vẫn trôi biền biệt nhánh sông đời
ta cứ hỏi biết em về phương ấy
lối mù xa còn đọng chút ân tình ?
hay cứ để dư âm lời thương nhớ
vọng tiếng buồn ta nghiêng ngả hư hao !
HƯƠNG TÓC
một lần
duỗi nắng ngờ say
tóc mây phiêu dạt
phương này có hay
mùi hương
thoang thoảng xa bay
lượn lờ sóng nước
phủ vai hững chờ
thuyền bơi
êm ả mạn bờ
hình như
sóng tóc vỗ về xưa xanh
đêm tàn gió tạt loanh quanh
tóc xanh gạn hết tình xanh biển trời !
còn lưu luyến
cõi đam mê
còn thương hương tóc
chạm lề chiêm bao !
ĐÀNH THÔI
Đành thôi tóc hết xanh rồi
Tạ tình nhau buổi cuối đời lệ rơi
Biệt người giấc mộng ngàn khơi
Tim côi vỡ cạn tiếng cười trăm năm
Gọi nhau trong chuyến hẹn thầm
Nén đau mà rụng hương lòng lặng câm...
GỬI
Anh còn nửa bản tình ca
Em phơi áo lụa giữa tà huy bay
Anh say nửa mộng tình dài
Phất phơ hư ảnh tháng ngày mông lung
Dáng hoa thoáng giữa muôn trùng
Chạm bờ ân ái thơm lừng môi hôn
Anh còn lơ lửng nửa hồn
Như cơn du mộng tình cờ em qua
Gửi em nửa cuộc tình xa
Nửa đêm trăn trở nhạt nhòa trăng mơ
Anh xin dấu ấn đợi chờ
Ký trên văn bản mịt mờ quan san...

BIỂN ĐÊM
Đêm nay lại về phố biển
Cát còn ẩn dấu chân xưa?
Ngập ngừng từng con sóng vỗ
Nghe như tiếng vỡ bao mùa
Bóng dừa nghiêng che kỷ niệm
Một mình khẻ gọi biển ơi
Bọt sóng trào dâng ảo ảnh
Nhớ thương tha thiết muôn đời
Vầng trăng như chừng đi lạc
Để buồn con nước xa khơi
Ánh vàng chìm trong mây phủ
Lấp che ánh mắt lạc loài
Dưới kia biển xanh vẫn hát
Trùng khơi gõ nhịp chơi vơi
Nghẹn ngào giấc mơ ngày cũ
Sương rơi phủ áo ngang đời
Biển xanh vẫn nồng vị mặn
Tóc xanh nay đã bạc rồi
Một mình nghe cay bờ mắt
Biển tình xa tít mây trôi …

NGẬM NGÙI
(Cảm tác bài Ngậm Nguì cuả Trần Văn Hạng)
Đông về mưa lạnh gió chiều
Đưa tay hứng giọt hắt hiu gọi buồn
Mưa từ vạn thuở mưa tuôn
Nỗi lòng xa xứ gởi buồn về đâu
Tháng năm vời vợi mang sầu
Thương người thương cả bể dâu một đời
Thương người xa cách góc trời
Biết đâu tâm sự ai người mến trao
Đông về gió bấc xôn xao
Xa quê nỗi nhớ cồn cào luyến thương
Nhớ đồng lúa ánh chiều vương
Nhớ bao kỷ niệm quê hương bùi ngùi ....
ĐƯỜNG XƯA
Hôm nay trở lại con đường
Nghe rêu phong phủ thân thương ngáy nào
Đi trong tiếng gió xôn xao
Cây nghiêng bóng đổ nghe sao ngậm ngùi
Chiêm bao tưởng tiếng em cười
Tỉnh ra chợt thấy một trời quạnh hiu
Một mình nghe bước cô liêu
Đường xưa vắng bóng người yêu thuở nào
Chợt hay tóc đã đổi màu
Chợt nghe tình đã lạc vào hư không
cuối hạ mây trời bảng lảng trôi
chiều nghe hoang vắng nắng chơi vơi
nhớ ơi ! một khoảng thời thơ dại
có kẻ bên đời bỏ cuộc vui .
người đi xa mãi , đi xa mất
ta cũng mù xa, đã biệt quê.
gọi mãi tên ai ở cuối trời
thôi đành nén lệ để sầu rơi
từng đêm lẽ bóng riêng tình vỡ
chỉ để đau thêm phút gượng cười.?
bày cuộc vui quanh ngày tháng mới
mặc tình ký ức chẳng mờ phai
tóc xanh nay nhuốm màu sương bạc
lần lữa thân danh cũng cuối đời
chiều nghe mây gió buồn lưu lạc
nào trách làm chi cuộc biển dâu
mai mốt chim bay về chốn cũ
NHÃ MY
NHỚ QUÊ
( Đáp tặng quý thân hữu đã tặng thơ cho NM nhân chuyến về VN )
Trời xa thăm thẳm đường muôn dặm
Chín nhánh sông còn nhớ bến xưa
Liêng̉ xiêng cái nắng chiều phương ngoại
Mà nhớ người em dưới bóng dừa
Người đi vẫn giữ hồn quê cũ
Mai vàng xuân thắm gió đong đưa
Cố hương lòng nặng đầy thương nhớ
Dù nói nghìn câu mấy cũng thừa
Chẳng cách lòng đâu , chỉ cách quê
Võng đưa lời mẹ tiếng ru hời
Tri âm còn hẹn tình thơ cũ
Xin gửi lời theo gió thổi về...

BẾN CHIỀU
Mưa rơi phủ bến sông chiều
Khuấy tan đáy nước, đìu hiu dòng buồn
Giọt thương giọt nhớ hòa tuôn
Gió xao xác thổi tình buông lỡ làng
Tiếc người lỡ bước sang ngang
Hoa cau còn đó hương mang ngày nào
Chiều mưa dội nước xôn xao
Gối đầu chiếc lá, vội chào khép mi
Bến chiều mưa vẫn thầm thì…
TRĂNG XƯA
Em về trời đổ cơn mưa
Áo xiêm hờ hửng ướt vừa nỗi đau
Buồn nào như đã xa nhau
Giọt rơi gợi nhớ xốn xao cõi lòng
Ngàn năm một cỏi tịch không
Trăng xưa tròn khuyết chờ mong bao ngày…
Triệu người quen có mấy người thân
Đến khi lìa đời có mấy người đưa
Vũ Thành An
Đợi chi tới lúc lìa trần
Hãy vui ngày tháng ân cần qua mau
Chờ chi lúc tóc bạc màu
Rồi thương rồi tiếc nhìn nhau mà sầu
Thời gian một giấc nông sâu
Biết ai tri kỷ nhớ câu đá vàng
Trăm năm một cõi mơ màng
Đời vui mấy lúc mà đa mang nhiều
Nhìn nhau phút cuối...lời yêu
Giấc mơ đã trọn vui nhiều rồi đi
Trăm năm giữ được những gì?!

Cứ ngỡ tim mình hóa đá
Lăn qua những nhánh tình buồn
Lăn qua phố đời vội vã
Về nằm lạc giữa cô đơn
Chiều thả lòng theo tiếng hát
Tim mềm như giấc mơ đêm
Vạt nắng ngủ trên bờ mộng
Xuyến xao một phút êm đềm
Tiếng sóng vỗ bờ ru ngọt
Gió đang tình tự chờ mong
Bất ngờ áo em lồng lộng
Chợt nghe tình chảy cuộn dòng

EM VỀ BÊN NỚ
(Cảm tác bài Em Về Bên Nớ của Ngũ Hồ)
Chiều ni em về bên nớ
Ngập ngừng dáng nhỏ mảnh mai
Nhìn theo áo bay mờ khuất
Nhớ hương tóc xỏa bao ngày
Chiều ni người đi có biết
Thẫn thờ chốn cũ mình ai
Không qua sông lòng vẫn sóng
Nhớ chi nhớ rứa ngày dài
Chiều ni nói câu tiễn biệt
Lệ buồn khóe mắt cay cay
Tình xưa những ngày thơ dại
Rượu nào không uống cũng say
Chiều ni em về bên nớ
Lạnh lùng gió thổi mây bay
Nghẹn ngào nụ hôn lần cuối
Người xa tình có nhạt phai
Chiều ni em về bên nớ
Hoa rơi từng cánh bay bay
Mưa buồn mông mênh phố nhỏ
Nhớ thương thương nhớ đong đầy…
BẾN TIÊU TƯƠNG
(Cảm tác và kính tặng nhà thơ Nguyễn Khôi )
‘’Lặng trong sương tiếng vạc buồn’’
Tiêu Tương một bến tình suông lỡ làng
Đêm trăng ảo ảnh mơ màng
Biết đâu bến đợi mà mang nỗi sầu
Canh tàn trăng rụng vọng lâu
Hàm Dương xa cách vó câu dặm trường
Xanh xanh ngọn liễu khuê phòng*́
Công hầu sao đổi mà mong giấc tình
Chén quan hà , chén điêu linh
Khóc than rồi cũng chỉ mình với ta
Ngàn dâu thăm thẳm đâu là
Nam Kha một giấc mộng nhòa chiếu chăn
Người về chốn cũ bâng khuâng
Người đi khuất nẻo mấy tầng mây bay
Tiêu Tương ướt giọt lệ dài
Tình xưa ai để ưu hoài tháng năm….
THÁNG MƯỜI HAI
Tháng mười hai với những ngày mưa bảo,
những bông tuyết đầu mùa đang bay,
và nắng cũng bay đi ,
chỉ còn giá lạnh và nỗi buồn ở lại.
Phố mưa,
mịt mù sương và nước,
không có ai che dù nắm tay nhau bước đi trong mùa đông,
Đường mưa và rừng mưa,
mảnh trăng như cũng đang rét dấu mình trong đám mây mù xám xịt ở trên cao,
và những giọt nước cứ rơi đều đặn trên nóc xe,
những giọt nước tội nghiệp bị gạt phăng trên khung kính cửa xe,
cái quạt nước vô tình cứ quay
đều đặn như dòng thời gian .
Mọi người vội vả.
Nhưng mưa không vội vả,
rơi chầm chậm ,
suốt cả ngày đêm,
rả rich…

THƯƠNG MẸ
Mẹ cõng con đi khắp dặm trường
Tới trường tới lớp với tình thương
Vững vàng bước mẹ con khôn lớn
Nương tựa niềm tin mọi nẻo đường
Mỗi độ xuân về hoa nở rộ
Nhà nghèo mặc kệ mẹ lo toan
Từng manh áo mới đôi dép mới
Để trẻ tung tăng tiếng cười dòn
Đêm vắng bên đèn mẹ vá khăn
Đội đầu vuông vải cũ quanh năm
Che sương chống nắng bao ngày tháng
Mẹ đã vì con chẳng ngại ngần
Rồi lúc đông về trời giá lạnh
Áo lam vải mỏng mẹ co ro
Con đà yên giấc trong chăn ấm
Có biết đâu tình mẹ đã lo
Con đã đi trong cả đời người
Bằng đôi chân mẹ bước thân yêu
Bằng vòng tay ấm tình tha thiết
Trời biển bao la Mẹ tuyệt vời
Hôm qua nhìn bên lề đường
Có một con chim đã chết
Cánh rũ lông xù nằm phơi mưa nắng
Ôi con chim mỏi cánh
hay bị kẻ nào đó bắn rồi chê nhỏ
bỏ đi
Con người cũng có khi
Chết lạnh lùng như con chim đó
Giữa rừng hoang
quán trọ
hay trôi giạt trên sông
bị chém giết trả thù
chết vô gia cư không người thừa nhận
vì nghèo đói
lạc lòi
bịnh tật khổ đau không tiền thang thuốc
ôi!
trên cõi đời này
bao thảm cảnh tàn nhẫn lạnh lùng
của số kiếp con người
có khác gì con vật …
Vạn kiếp không nguôi sầu lữ thứ
Nghìn thu khó hiểu chuyện tình quê
(Thơ BG Chuyện chiêm bao-bài 10)
''Trăm năm trong cõi người ta''
Ai tài ai mạng chi mà ghét nhau
Cuộc đời kẻ trước người sau
Đường âm phủ rộng dắt nhau mà về
Trần gian một cõi u mê
Dở điên dở tỉnh gởi lời vào thơ
''Mù sương phi cảng''mịt mờ *
ÁO XANH còn mộng bên bờ hoang sơ
SẦU RIÊNG-CHÂU CHẦU cơn mê
MÁI HIÊN-TẶNG ĐẤT-VỖ VỀ-CHIÊM BAO
Trung niên thi sĩ vẫy chào
Đem thơ dệt mộng LY TAO tặng người
TỒN SINH thì chỉ một đời
ÔNG ĐIÊN tỉnh giấc đất trời RONG CHƠI
Mai về''giũ áo''''tà huy'**
LÁ HOA CỒN nhớ chút gì mù sương
NHAMY
Ghi chú
*Mù sương phi cảng não nề
Thôi anh ở lại buồn về em mang
(thơ CAO THỊ VẠN GIẢ)
**Em về giũ áo mù sa
Trút quần phong nhụy cho tà huy bay
(Thơ BÙI GIÁNG)
NHỚ
Em gót hài sen khuất cuối đường
Chiều thu mây tím nhẹ buồn vương
Lá rơi ngừng ngập chân em bước
Có âm thanh nào tiếng nhớ thương?
Từ buổi chia trời mây cách núi
Sầu tôi mưa lạnh phủ màn đêm
Ví dù tình có chìm trong mắt
Thì cũng xin đừng ngăn cách thêm
Em đã ngược dòng sông hiu quạnh
Sầu tôi như nước thẩn thờ trôi
Ví dù nắng tắt hoàng hôn lạnh
Xin giữ lời xưa trên cánh môi
Từ vỡ lành trăng xao bóng nước
Em mùa nguyệt bạch chốn xa xôi
Hồn tôi ôm cả hồn trăng bước
Vẫn nhớ về em dẫu cuối trời…
KHÔNG ĐỀ
(họa bài Lời Vọng Chân Mây cuả La Thụy)
Lắng lòng nuôi dưỡng tâm không
Vui cùng tuế nguyệt thuận dòng chân như
Chiều lam sương thả phù hư
Hoa trôi suối bạc hiền từ phiêu diêu
Đâu quang đảng, đâu tịch liêu
Sắc khộng, không sắc những điều đó đây
Cuốn theo cơn gió đùa mây
Ngàn sao bóng nguyệt lắt lay vô thường
TIẾNG RU
Tiếng ru từ thuở nằm nôi
Mẹ mang tình nặng đắp bồi con thơ
Đắng cay vất vả từng giờ
Lời thương của mẹ giấc mơ tuyệt vời
DẤU THƯƠNG
Ra vườn cây bưởi đâm hoa
Ca dao tháng đợi năm qua ngóng người
Rằng thương bỏ một bằng mười
Thủy chung xin mãi đợi lời dấu yêu
PHỐ NÚI
Phố mờ sương trắng giăng giăng
Âm thầm dốc phố xa xăm mịt mờ
Mây ngàn phủ lặng phố mơ
Nhạt nhòa phố cũ bên bờ thời gian
VỀ THÔI
Về thôi trăng đã khuyết gầy
Sương khuya giá lạnh mắt đầy thương đau
Tàn xuân nhạt phấn phai đào
Tàn yêu lỡ mộng nghìn sao lặng buồn
ĐỪNG QUA PHỐ CŨ
Đừng qua phố cũ nữa ,ai
Bước chân thờ thẩn đêm dài hắt hiu
Đừng qua phố cũ nữa , chiều
Nghe trong nắng tắt muông điều xót xa

CHIA
Em về chia nửa dòng sông
Bờ lau lách cũ mênh mông gợi buồn
Mù sương áo nhuộm tà dương
Môi hồng chợt tắt cuối đường xót xa
Em chia phận mỏng chiều tà
Phôi phai sợi tóc ngày qua ngậm ngùi
Bao giờ góp nhặt nụ cười
Chia nhau thân phận một đời đắng cay ?
Em chia giấc mộng tình dài
Nghiêng lòng riêng những u hoài tháng năm
Thôi rồi phương cũ xa xăm
Tiếc thương từ thuở âm thầm tiễn đưa
Nhớ gì
Một cuộc tình xưa
Chia nhau kỷ niệm
Cũng vừa
Mất nhau....
BẠCH THI
Trắng tinh từ lòng giấy
Chở lời thơ ưu tư
Giữa đôi bờ ảo thực
Đêm ngày chạm hồn thư
Thơ buồn cung lạc điệu
Tay với mộng tình cờ
Cười điên mê si dại
Khóc lặng lẽ âm thầm
Hồn dâu từ muôn thuở
Nhớ biển đời xa xăm
Mây phủ tóc trên đồi
Đêm chao nghiêng chờ đợi
Kỷ niệm màu xanh rêu
Những lời thơ xám ngắt
Chữ nghĩa thiên di mùa
Thời gian tàn phá nét
Ngọn bút chợt rùng mình
Nghe vó câu quần quật
Người thủy thủ cuồng ngâm
Lời ca vang sóng biển
Bên kia bờ vô tận
Một linh hồn bỏ quên
Những tờ thư cuốn đi
Tín hiệu rơi buồn bã
Anh trang giấy vật vờ
Em một bài thơ trắng
Thương kiếp người rỗng không

BUỒN VIỄN XỨ
Cảm tác bài thơ Buồn Viễn Xứ của Điều Giản Dị
Người đi xa tít phương trời lạ
Bỏ lại sau lưng những nỗi niềm
Tuyết lạnh sương giăng đời viễn xứ
Có giật mình trăn trở lúc thâu đêm?
Có nhớ về nơi một thuở êm đềm
Nhớ khói chiều quê , hương lúa chín
Nhớ người con gái vẫn chờ mong
(Nhìn sang hàng xóm mùa hoa cưới
chẳng biết người xưa nay có hay )
Tương tư vạt nắng ôm bờ ruộng
Khắc khoải ve than tiếng gọi hè
Nhà xưa dáng mẹ sầu cô lẽ
Mỏi mắt trông chờ dáng con xa
Trăng lạc trời khuya sầu cổ độ
Mây đùn vạn nẻo cố hương xa
Đêm nay có kẻ buồn viễn xứ
Mỗi bước chân hoang mỗi nhớ nhà !
HÔN PHỐI
Cuối cùng rồi cánh bướm cũng cắn xuống ngực hoa
Gió cuốn mênh mang sương mềm mỏng ướt
Trăng mơ màng soi nửa trời hẹn ước
Hoa bàng hoàng
Lời tình yêu mật ngọt
Trời đất chơi vơi
Ngày cõng bình minh sao trở về quá vội
NHAN SẮC
Đã chắc gì lụa mỏng hơn da em
Màu nguyệt bạch của trăng non vừa mới chiếu
Đã chắc gì hương cỏ hoa thơm hơn mái tóc mềm
Đã chắc gì những sắc màu hội họa
Khi người họa sĩ tài hoa dùng để vẽ nên bức tranh tố nữ
Thì màu xanh không bằng mắt em
Màu hồng không sánh được đôi má thẹn thùng ửng thắm
Màu đỏ không mộng bằng màu của đôi môi
Em hiển hiện
Trong tình yêu của anh
Là dung nhan hoàn mỹ nhứt

HẠNH PHÚC
Em xỏa tóc
Đùa mùa xuân gió nhẹ
Anh đêm về
Khẻ động giấc mơ hoang
Ai miên man trong tiếng nhạc thơ
Vòng tay ấm
Cho đông về bớt lạnh
Nghe rất khẽ
Ôi mùa yêu đang chậm
Ôi làn hương ngây ngất thoáng qua
Hương tình yêu vừa nở nụ hoa
Tình không đợi
Nghĩa là tình rất mới
Anh không chờ giữa cuộc đời đau
Em không ngờ tình đến với nhau
Như hạnh phúc bên bờ khát vọng
Em xa lạ
Và anh xa lạ
Hai cuộc đời chia mấy chờ mong
Hai cuộc đời hai nhánh của dòng sông
Bờ hạnh phúc nay nối về một bến
LỠ TÌNH
Chiều buông phủ xuống vai gầy
Mới hay ngọn tóc đã đầy tuyết sương
Đi qua mấy nẻo tình trường
Mới hay hồn mộng trăng suông muộn màng…!
YÊU
Bao giờ bỏ gánh yêu thương
Tận cùng rồi cũng vô thường sắc không
Qua cầu sinh tử long đong
Rớt câu thề hẹn còn trông tháng ngày...!
NHỚ BẬU
Mây buồn theo gió lang thang
Còn qua nhớ bậu lệ tràn tim khô
Nước đi còn hẹn đôi bờ
Bậu đi sao bỏ con thơ , đành lòng?
TƠ HỒNG
Tơ hồng giăng sợi mỏng manh
Bên em nắng sớm, bên anh mưa chiều
Sợi say vướng mộng thương yêu
Sợi tình vương mắc hắt hiu nỗi chờ...!
Là áo mơ hay là sương đây
Mờ giăng khắp lối nhớ thương đầy
Tương tư nhắn gió về bên ấy
Thổi áo bay về tận cõi mây
CHỜ AI
Tím tái hồn đau nhớ ngẩn ngơ
Lạnh môi thơm đợi những ngây thơ
Sao băng hứng lấy nguồn hi vọng
Một chút âm thừa đẹp giấc mơ
NGƯỜI ĐI
Người đi hoang vắng chiều mây tím
Mắt đợi hoàng hôn lạnh lối xưa
Môi hôn còn nhớ nồng hương lửa?
Xót mảnh hồn đau khóc mấy mùa
THÁNG BA
Tháng ba ừ tháng ba
Nắng quê nhà ấm quá
Còn nơi nầy cỏ úa
Mang hơi lạnh mùa qua
Hàng đào còn phong nụ
Sương trắng phủ nhạt nhòa
Một vài bông tuyết nhỏ
Bay giữa trời xa xa
Nhìn theo ngàn mây đó
Ai bên đời nhớ ta?
CHIỀU TÀN
Ráng hồng bảng lảng phủ trời tây
Lá ngủ mơ màng gió khẻ lay
Cánh cửa hoàng hôn vừa khép lại
Mây buông lặng lẽ rụng theo ngày
* Nhân đọc lời nhắn gửi xót xa của người tìm cố nhân suốt 43 năm chờ đợi
Chờ ai mộng đã tàn phai
Nhớ thương , thương nhớ , tình phai vẫn chờ !
Đêm lặng lẽ thức cùng ánh Nguyệt
Nguyệt ơ hờ tròn khuyết mông lung
Người xa chẳng hẹn tương phùng
Biết ai tâm sự vui cùng tháng năm!
Chờ người mãi xa xăm cách trở
Tóc bạc màu cứ ngỡ còn xuân
Đêm thương giấc mộng lưng chừng
Ngày trơ nỗi nhớ ngập ngừng lối xưa
Cuộc tình lỡ nắng mưa mòn mỏi
Tiếng ve sầu hạ trổi dư âm
Đông sang ngọn gió lạnh lòng
Thu vàng lá chết vẫn mong bóng người
Sầu quạnh quẽ nụ cười héo hắt
Mắt lệ tràn tim thắt niềm đau
Hỏi người có hiểu lòng nhau ?
Lời thề vàng đá tình sâu đã chìm? !!
Xót cho người chưa cạn niềm tin
Lời thương nhắn gửi chân tình
Thủy chung chi để riêng mình đớn đau !
BỐN MÙA
Này cô em nhỏ
Má đỏ môi hồng
Có hay muà đông
Đất buồn lạnh lẻo
Ngày em xuống phố
Nắng hồng vừa lên
Muà xuân lại về
Xum xuê áo mới
Em theo ngày hạ
Tiếng ve rền vang
Phượng rơi mấy hàng
Tình ai lở dở
Bây giờ muà thu
Mây trôi chầm chậm
Gió thổi nhẹ nhàng
Em thấy ngỡ ngàng
Như tình yêu đến ?
TRĂNG XA!
Rồi mai trăng bỏ lên ngàn
Trăm năm một giọt sương tan lạnh lùng
Thấy đêm tịch mịch vô cùng
Thấy tình qua bến thủy chung ngậm ngùi !
THUYỀN TÌNH !
Gió cười hạt bụi ruổi rong
Bám đeo trong cõi hư không mịt mù
Bến trời mây thả phù du
Thuyền tình chèo mãi thiên thu dặm dài !
ĐƯỜNG VỀ !
Rồi mai bỏ cuộc rong chơi
Có hay thăm thẳm đường về cô liêu
Bâng khuâng sợi nắng vương chiều
Hồn trăng cố quận hắt hiu dặm trường !
Mai qua nửa cuộc tình rồi
Trăng rơi đáy nước thả trôi giọt vàng
Vén mây nguyệt vẫn mơ màng
Là tôi sao chỉ lỡ làng ngắm trăng
Chia cho nửa mảnh tình thầm
Bóng tôi lồng với bóng trăng đợi chờ
TRĂNG CÔI
Xa nhau đã mấy mùa đông
Em thay áo cưới qua sông cùng người
Đâu đây còn vọng tiếng cười
Nghe trong hiu hắt một đời không nhau
Anh về hồn lạnh hoang sơ
Cút côi nỗi nhớ đứng chờ hiên mưa
Đâu rồi đôi mắt người xưa
Thềm hoang lỡ hẹn gió đùa trăng côi…

ĐỂ TẠ LÒNG XƯA CŨ
Nghe tin anh gặp nạn
Làm sao em đến thăm
Chốn này mình em khóc
Mình em phút ăn năn
Tạo cho nhau ảo vọng
Lòng đã tự dối lòng
Yêu nhau ngày một vội
Trăm năm hơn gì không
Lối xưa sầu Vạn Hạnh*
Vĩnh Long trời mưa bay
Còn đâu kỷ niệm cũ
Nơi xa giờ riêng ai
Xum họp cuối đường dài
Bên kia cầu cách biệt
Tỉnh mộng khóc chia phai
Tim em sầu da diết
Quàng thêm áo chiều nay
Thêm bao ngày ly biệt
Ta xa nha lâu rồi
Mà sao em vẫn khóc
Ngày xưa anh đã gầy
Bây giờ có đổi thay
Áo cơm và thân phận
Nợ chi tới hình hài
Em bây giờ chim ướt
Chiu chít tổ xưa nghèo
Bên ai lòng không hẹn
Chăn gối buồn xa xôi
Nghìn câu thơ viết dở
Chữ nghĩa chẳng vơi sầu
Để tạ người xưa cũ
Biết gửi về nơi đâu
Hai phương trời xa cách
Mình mất nhau thật rồi
Trăm năm đành lỗi hẹn
Riêng em một sầu thôi
1976
EM ĐI
Thời gian trổi khúc phôi pha
Áo xưa mấy độ vàng hoa nhạt màu
Tay đan sợi nhớ khát khao
Nghe trong hư ảo lao đao tuổi buồn
Thềm xưa tí tách giọt tuôn
Mưa qua lối cũ xa nguồn yêu thương
'' Em đi bỏ lại con đường''
Nẻo xa xôi ấy có vương chút tình ?...
NHÃ MY
NHỮNG BÀI THƠ CHỦ ĐỀ MÙA THU
LỤC BÁT MÙA THU
1-
Thu vàng chạm ngõ rơi rơi
Em đi bỏ lại những lời sắt son
Heo may buốt cả lòng đơn
Nẻo xưa lá rụng buồn tênh phố chiều...
2-
Bóng cây lẵng lặng đìu hiu
Giọt ngâu rớt cả màu chiều hoang sơ
Người đi biết đến bao giờ
Con đò năm cũ hững hờ bến sông
3-
Cúc vàng trải nụ chờ mong
Xa xôi mưa có ướt lòng cố nhân ?
Mùa sang khẻ rụng lá vàng
Xinh xinh dáng nhỏ dịu dàng bước ai
Ngoài kia ngọn gió heo may
Hiu hiu chỉ đủ cho dài nhớ thương
Thu về lãng đãng hơi sương
Em về tình để vấn vương bao ngày
Mùa thu lá mỏng gió bay...
THU VỀ
Mây trắng vắt ngang sườn núi
Gió đưa tiễn biệt lá vàng
Mùa thu tiết trời dìu dịu
Chiều trôi sương phủ mơ màng
Lã lơi bên hồ lá trúc
Cỏ thơm đùa hạt nắng vàng
Sóng gợn thuyền xa biển vắng
Trăng soi bờ cát mênh mang
Mùa thu! Kìa mùa thu tới
Vô tình gió thả lá rơi
Vô tình em về qua ngõ
Để anh dạ rối bời bời
Để anh đêm về gối mộng
Thư tình ép cánh hoa rơi
Cánh bướm vờn bay hoa thẹn
Em anh một thuở yêu đời
Đâu rồi mùa thương năm cũ
Để buồn ai ngắm lá rơi
MÙA THU
Tháng bảy ai nhớ mưa ngâu
Ở đây chỉ thấy màu cây ửng hồng
Trập trùng ơi những rừng phong
Thì ra thu đã nhuốm lòng quan san
Mây trời phủ trắng
Mùa sang
Thu ơi!
Để chiếc lá vàng rụng rơi
Heo may gió có thổi về?
Em ngồi bên cửa bồi hồi nhớ thương
Mưa rơi tí tách đêm trường
Hồn anh nghe nặng nỗi buồn xa quê
Ở đây
Gió lộng tứ bề
Thông reo như muốn nhắn lời ai xa
Rừng phong đỏ lá quan hà
Màu thu vương vấn đậm đà nhớ thương...
CẢM THU
Cơn mây xỏa tóc mịt mù
Cẩn trong thinh lặng hoang vu chập chùng
Lắng nghe gió thổi mông lung
Tay đan phím nhớ ngập ngừng lối xưa
Lá rơi vàng rụng bao mùa
Vết chân kỉ niệm cũng vừa rêu phong...
CHẠM THU
thu vàng vừa rơi chạm ngõ
chùm phượng đã rơi tàn hạ
ngây thơ ôm dáng ngọc ngà
hương trinh ướp tà áo mỏng
thương người xa mấy lượt xa...
mùa thu, mùa thu sương phủ
mắt em gợn sóng thu ba
áo xưa hồn trăng nguyệt bạch
ta về chạm ngõ tình xa....
Trời miền nam đã vào thu chưa
Lá có vàng hơn thuở nào nhung nhớ
Và chuyện tình xưa bở ngỡ
Em có về sau cơn mưa nhỏ ướt lòng nhau
Anh nhặt những tháng ngày trôi qua
Thả trôi những mộng mơ vào phiêu lảng
Chờ đợi em về
Con đường xưa ta đi mùa thu nghiêng vai em theo mây trôi bảng lảng
Anh thả trôi chiếc lá vàng
Vào dòng sông thời gian
Chờ đợi mùa hạnh phúc
Chiếc lá trôi nhẹ nhàng vào quên lảng
Trôi theo dấu chân em về nơi xa kia
Để còn lại mình anh
Đêm bên này là ngày của bên kia
Anh vẫn thắp thêm ngọn nến hồng
Chờ đợi
''Để nhớ nhau sợi tóc cũng chạnh lòng thêm trắng''*
Em ơi !!
(*ý thơ Quyên Xưa )
(Tặng em gái Chiều Buồn)
Bên ni nhặt chiếc lá vàng
Gửi theo cơn gió thu sang nỗi lòng
CHIỀU rơi từng giọt nắng hồng
BUỒN ơi xin chậm mấy dòng thời gian
Sắc thu bảng lảng vừa sang
Người ơi bên nớ chiều loang nhớ người
Đêm thu dĩ vãng chợt về
SƯƠNG LAM rơi nhẹ bốn bề tàn canh
Giọt thu! Giọt nhớ bâng khuâng
Nỗi niềm giăng kín mấy lần mưa rơi…

Vách trời mờ mây phủ
Lối nhỏ uốn nên đường
Em về chiều thu vắng
Chim vạc buồn kêu sương
Từng hàng cây trút lá
Vàng bay trong gió đưa
Cung đàn rơi huyển hoặc
Âm trầm vọng xa xưa
Lang thang chân em bước
Thinh lặng bóng chiều mưa...
ÁO THU
Xưa em phơi áo giữa thu phong
Lá vàng cài trên lụa rực hồng
Nay áo đã cuốn về thiên cổ
Lá vàng bay lạnh nỗi niềm không.
(Áo thu, Phạm Thiên Thư)
ÁO THU
Thu phong rơi nhẹ lá vàng
Phủ lên màu áo ngập tràn sắc thơ
Áo bay lụa mỏng tình cờ
''Ngày xưa Hoàng Thị'' ơ hờ nhớ thương
Áo nay lạc chốn vô thường
Chìm trong hư ảo hai đường sắc không
Áo xa hương lạc giữa dòng
Nghe hơi thu lạnh mênh mông người về
Lá thu rơi nhẹ bên lề
Tiếng thu đồng vọng đam mê khúc tình…

THƯƠNG MÌNH
Thương mình , lại thấy buồn thêm
Chắt chiu một chút êm đềm mùa xa
Hoàng hôn bóng phủ nhạt nhòa
Giấc mơ rồi cũng mù lòa ra đi
Tình chưa cặp bến dậy thì
Sao quàng thiếu phụ thiên di mịt mù
Chờ người chờ tới thiên thu...
tình mờ
Lãng quên thì lãng quên rồi
Thương mình lại tủi phiến đời mà thương...
.
VẮNG NẮNG
Nắng ơi nắng bỏ đi đâu
Để ai ngơ ngác u sầu nơi đây
Người buồn nắng hỡi có hay
Câu thơ mưa ướt lạnh hoài chơi vơi
Viết gì cũng thấy vẩn vơ
Phương xa nhớ bạn mịt mờ cơn mưa
Nhớ sao giọt nắng lưa thưa
Mắt ai có ngấn lệ vừa tuôn rơi
Nắng đi đâu hỡi nắng ơi
Người xa thì cũng cuối trời ngút xa
Vô tình nắng đã đi qua
Vấy lòng tôi chút xót xa giận hờn
Ngõ đời sao bỗng trống trơn
Nắng đi đâu mất để hờn tôi giăng...

EM...
(Kính tặng MẸ)
À ơi tiếng võng mẹ ru
Gom trăng góp gió mùa thu đợi chờ
Tiếng ru ngọt tới bây giờ
Mặc bao mưa nắng bơ phờ phận duyên
Đường đời mẹ lắm truân chuyên
Gánh buồn mẹ đổ bên nguồn sắc không
Nuôi con năm tháng long đong
Miệng cười cố gượng mà lòng héo hon
Giữ chi một chữ sắc son
Cô phòng giá lạnh héo mòn mẹ ơi
Thủy chung mẹ trọn một đời
Bao nhiêu gian khổ gom về một thân
Góa chồng từ thuở đang xuân
Dung nhan chẳng tiếc vạn phần vì con
Trần gian một cuộc vuông tròn
Trăm năm MẸ đã cho con vẹn tình...

LẶNG
Ta vẽ trong hoang mù
Kỷ niệm ngày xưa cũ
Xanh xao màu rêu phủ
Những nỗi buồn ũ rũ
Rơi xuống mộ trầm luân
Ta vẽ trong tận cùng
Những hình hài đã mất
Theo cơn mưa lất phất
Chìm trong mộng thời gian
Ta vẽ trong mơ màng
Những ân tình rất vội
Hai chiếc bóng đơn côi
Bên vòm trời sương khói
Không còn lời để nói
Rơi vào chốn lặng thinh…
EM CÒN GIỮ…?
Em còn giữ nửa vòng tay hò hẹn?
Ta bên nhau như mật ngọt ngày nào
Đêm ngập ngừng cùng ngắm ánh trăng sao
Hồn mơ ước một khung trời diễm mộng
Em còn giữ lời yêu mùa hi vọng ?
Nói đi em hạnh phúc rất mong manh
Để giọt tình đọng lại ở tim anh
Rồi rơi rụng khi bình minh thức giấc
Em còn giữ giác nồng say chất ngất ?
Em còn giữ nửa vành môi ân ái?
Cho anh xin trong đêm lạnh lạc loài
Đêm từ giã nghe hồn tình tê dại
Tiếc làm chi chất đắng đọng bờ môi…
Chiều nghiêng phố cũ chiều rơi
Chiều rơi bóng lẻ người biền biệt xa…

MỘNG HỒI NHÂN DÁNG
Người từ xa xưa hay hôm nay
Thu phong lướt nhẹ chớm vai gầy
Tóc mây lả ngọn bay theo gió
Ngây ngất hồn ta bao đắm say
Bóng lay huyền ảo dáng khêu mời
Mắt môi còn đọng nét xuân đào
Để tình phiêu ôm mơ thiên thai…
PHỐ ĐÊM
Con phố buồn ngã vào lòng đêm hun hút
Bóng đèn khuya cơn gió lạnh vỉa hè
Tối
Mù mờ đêm hoang lặng
Người ngu ngơ với nỗi buồn không tên gọi
Và giấc mơ tàn
Sương rơi
Từng giọt nhỏ bơ vơ
Có lẽ không còn gì
Nếu không có vòng tay ôm
Của đêm đang chờ đợi
Mảnh tình con con
Và đôi môi cong cớn…
TA PHỤ NHAU RỒI
(Cảm tác bài Đêm Trắng của Hoàng Yên Linh)
Đời chia đôi ngã tình không hẹn
Một bến sông Tương nhớ não lòng
Mưa qua định mệnh buồn day dứt
Ta phụ nhau rồi em biết không..?
Người ở đầu sông ngóng cuối sông
Hẹn nhau mà có được tương phùng
Tóc xanh đã nhuốm màu mây bạc
Và ánh mắt sầu tiếc mông lung
Ta phụ nhau rồi chẳng thủy chung
Còn đâu mộng ước lúc tuổi xuân
Em về hứng giọt mưa ngâu khóc
Lặng lẽ anh đi sóng chập chùng
Tình chẳng vuông tròn ta phụ nhau
Tưởng như con nước đã qua cầu
Ngàn năm mây gió còn thăm thẳm
Sao cứ nghẹn ngào chuyện bể dâu...
TÌNH QUÊN (2)
Nghe loáng thoáng lời ru của gió
Chiều dịu dàng sau những cơn mưa
Tháng năm cũng lam nham mùa gặt dở
Ta tìm gì sau những cơn mơ
Đời lang bạt mấy vòng đua định mệnh
Tới rồi lui như những trò đùa
Bao ngày tháng trượt dài trên vội vả
Ta còn gì sau những cuộc vui
Đốt lửa lên tình chưa chịu cháy
Nhịp đập xa xưa trong trái tim buồn
Ta còn lại gì khi thời gian đã khép
Lời thề đong đưa trong cuộc tình quên...
Mẹ ngồi nhặt lá mồng tơi
Đọt tươi đọt héo khóc đời làm dâu
Áo lam mưa nắng dãi dầu
Thương thân thiếu phụ qua cầu đắng cay
Cha đi biền biệt bao ngày
Ôm con lẻ bóng mẹ rày bơ vơ
Khổ đau vất vả đợi chờ
Một bên con dại bên thờ mẹ cha
Lấy chồng vạn dặm đường xa
Tiếng chim miệt thứ hỏi nhà mình đâu
Một đời số phận làm dâu
Thương cha nhớ mẹ ôm sầu hôm mai
Nuôi con vất vả từng ngày
Thân cò mệnh bạc lất lay nỗi buồn
Lớn khôn con lại lên đường
Chiến chinh cướp mất tình thương mẹ rồi
Về già số kiếp đơn côi
Chồng con không có mẹ thời bơ vơ
Cau buồn rũ bẹ chiều rơi
Trầu đau héo lá khóc đời mẹ đây !!
NHỚ ''TIẾNG QUÊ HƯƠNG ''
*Thân tặng Minh Khoa và các thân hữu của trang web TQH
Hai năm rồi không gặp
Bạn bè người một phương
“Thị Trấn Tôi’’* vẫn nhớ
Bà Rịa nắng hồng vương
Nhớ nhiều “Tiếng Quê Hương”
Trang web ngày thân ái
Thơ văn cùng hội ngộ
Duyên nợ với văn chương !
‘’Tiếng Quê Hương’’** thâm trầm
Vang lời ca đất mẹ
Mấy nghìn bài có lẽ
Xa rồi còn vọng âm
Dù thời gian trôi qua
Bạn bè còn mãi nhắc
Trang văn nghệ đậm đà
Thơ văn đầy hương sắc
Ơi duyên nợ văn chương !
Dẫu xa lòng vẫn nhớ
Câu thân ái đợi chờ
Cùng bạn thân hội ngộ…
* tên tác phẩm của Minh Khoa
** tên trang web văn học do Minh Khoa chủ biên (nay đã đóng )
BUÔNG
Rồi những vui buồn cũng ngủ quên
Sông xa nước cũng chảy về nguồn
Trần gian quán trọ ngày từ giã
Chiếc áo thời gian lặng lẽ buông
MƠ
Chớp biển mưa nguồn ai biết đâu
Đưa tay ngăn nổi chuyện cơ cầu ?
Giấc mơ ở mãi bên bờ mộng
Rụng xuống trần gian trái chín sầu...
CÕI VỀ
Ta mãi miết bên dòng trong đục
Cố mà bơi một chuyến trăm năm
Đến khi mệt mỏi yên nằm
Mới hay tay trắng ngàn năm cõi về...

THÁNG SÁU
Trời tháng sáu mây vàng trăm cánh mỏng
Ta tiễn người qua một bến sông
Áo cũng vàng mây mùa thu trôi chậm
Để hồn buồn khi trăng xế mênh mông
Nắng tắt chiều cho màn đêm đến sớm
Áo vàng trăng cho mộng thắm đêm rằm
Mắt ngỡ ngàng trong đêm lay động
Chăm chú nhìn từ tiền kiếp xa xăm
Còn câu nói khi chiều giăng kín lối
Môi ngại ngùng tay còn ấm trong tay
Ngọn tóc xanh buông xuống đời nhung nhớ
Tha thiết vô cùng hương tóc bay bay
Chiều xuống vội nắng vàng giăng nhẹ
Tháng sáu hồng chùm hoa phượng rơi rơi
Ta bước chậm cho tình lưu luyến mãi
Đợi người về - thương lắm người ơi…
XA NHAU TỪ ĐẤY
(họa bài Như Hạt Bồ Đề của Trần Kiêm Đoàn )
Một mình chuốc chén trời quan ngoại
Nhớ khói tình nồng vương mắt em
Có phải người mơ ta đã gặp
Hay là ảo ảnh lúc tàn đêm?
Người đã xa rồi…Ai đối ẩm?
Chén trà tưởng tóc ngậy mùi hương
Bàn tay lối cũ ... tình nồng thắm
Giờ cách nghìn trùng …ôi nhớ thương!
Sương khói mờ xa đâu rõ mặt
Lặng lờ chiếc lá thả thu phong
Ai biết đời ta trời phiêu bạt
Con thuyền xa bến khóc dòng sông!
Sai gòn nhớ quán chè Hiển Khánh
Lá đổ muôn chiều khúc nhạc xưa
Áo trắng vờn bay chiều tan học
Quen nhau độ ấy…phải lòng chưa?

TÂM KHÔNG
(Cảm tác bài Như Hạt Bồ Đề của Trần Kiêm Đoàn)
Rồi cũng ngậm ngùi theo tháng năm
Áo bay ngày cũ nhớ muôn lần
Em xa sương khói còn nhân ảnh?
Hay chỉ mình ta lặng khóc thầm?
Cạn chén một lần ta nhớ nhau
Hồn thơ dĩ vãng khó quên màu
Son môi còn thắm tình trong trắng
Mà bóng thời gian dấu bóng nhau?
Em ở bên trời quê mẹ cũ
Ta trời quan ngoại mắt mờ trông
Phượng hồng chẳng thấy đùa trong nắng
Chỉ thấy sương sa lạnh cõi lòng
Biết gọi tình nhân hay cố nhân
Gói vào thương nhớ chút tình gần
Người xưa còn ẩn trong hoài niệm
Đã chắc làm gì níu tâm không?
KHÓI SƯƠNG
trên sông khói sóng bềnh bồng
sương sa phủ cả một dòng trường giang
ta về phố cũ ngày tàn
lối quen lạ bước chân lang thang buồn
thuyền côi rộng bóng hoàng hôn
bao hoài niệm cứ bồn chồn mặt sông
trách chi một cánh chim hồng
trời xa chưa mỏi gọi lòng bình minh
mây trôi thì cứ vô tình
núi kia đứng đợi lặng thinh tháng ngày
thương ta tình cũ ngóng ai
mắt hoen lệ đổ đường dài dài thêm
đông về bạc tóc hàng đêm
xôn xao lòng ngỡ giấc mềm mộng lay
buồn chi gió cũng thở dài
để ta sấp ngửa còn say chén thề
soi gương tìm đếm cơn mê
ra sông nhìn bóng bốn bề mà thương
cái tình ngẫm cũng vô thường
dài bao năm ấy vẫn dường chiêm bao
hạt mưa bay nhớ ngày nào
vầng trăng mùa cũ nôn nao đường về
bình xưa rượu có đầy vơi
người xưa ai biết lời thề ở đây
người cuối biển kẻ chân mây
nhớ chăng áo trắng còn bay cuối đường
dẫu còn một chút khói sương
chia nhau cũng đủ tình vương mắt buồn
NGÀY VỀ
(tặng quý thi hữu ở LAGI )
Bấy lâu mới trở về thăm
Quê hương tiếng gọi xa xăm thuở nào
Sách thơ duyên chửa bạc màu
Nén tim tất cả niềm đau nhớ về
''Lagi biển nhớ'' đón mời
Ghép cung xin cả phiến lời vì nhau
''Biển mai hồng'' sóng dạt dào
"Ngày về " tiếng hát ngọt ngào tình thân
''Ngây thơ" mộng cũ nay gần
"Bâng khuâng" lắng đọng ân cần người ơi
''Vườn Thu'' sắc liễu ru lời
''Hai chiều'' ''Nghiêng'' gió xa xôi thẩn thờ
"Chia tay" lưu luyến hồn mơ
Còn vang vọng mãi ''Tiếng thơ tình người"
Ghi chú :
LaGi biển nhớ: Tên một bài thơ của Hải Đăng và nhạc sĩ Bùi Tuấn Anh phổ nhạc
( Cũng là tên tập thơ của Hải Đăng vừa mới in - nhà xuất bản Văn Học 2013)
Biển mai hồng:Thơ La Thụy
Ngày về: Thơ Cao Hoàng Trầm
Ngây thơ, Nghiêng: Thơ Đỗ Quyên
Vườn thu, Hai chiều: Thơ Giang Đà
Đêm chia tay: Thơ Hồng Ngoan
Bâng Khuâng: Tên blogspot của La Thụy
Tiếng Thơ Tình Người: Tên blog Tiếng Việt do Hải Đăng chủ biên
NỬA
Nửa câu thơ nửa lời mời
Nửa hoa nửa nguyệt nửa đời nửa mơ
Nửa anh hẹn với đợi chờ
Nửa em về với ngây thơ ngọc ngà
Nửa thương giấc mộng đã xa
Nửa neo bến đợi giang hà nước trôi
Nửa chừng mới biết xa xôi
Nửa nghe trống vắng nửa trời nhớ nhau
XA
Sông xa nước đổ về nguồn
Người xa để lại nỗi buồn cho nhau
Biển xa bờ sóng lao đao
Cát nằm im nhuộm một màu trăng phai
Trăng xa có nghẹn tháng ngày đơn côi…?
Tiếc rằng lời hẹn xa rồi
Mây bay thăm thẳm nửa trời cách xa...
TÌM...
1-Mai về
tìm lại dấu xưa
Mùa thu chiếc lá cũng vừa vàng phai
Tìm em
Đã cách hình hài
Giấu trong đơn lẻ bóng ngày qua mau
Tìm thương sợi tóc bạc màu...
****
2-Chút tình cũng đủ ấm lòng
Cách ngàn xa
một cánh chim
Bay theo lối mộng
đi tìm hương yêu...
TRÁCH...
tình ngỡ đã già
Đã qua trăng mộng
đã xa lời thề
Trong nhau
tình lại tìm về
Vẫn câu non trẻ
vẫn lời
trách nhau… !!!
BÓNG TRE
(Cảm tác bài Cổng Tre và kính tặng anh Nguyễn Khôi)
Lâu rồi chẳng thấy bóng tre
Cầu ao, đường đất phủ che mát lòng
Gió đêm thổi nhẹ bên sông
Vi vu lả ngọn tre lồng bóng trăng
Mẹ già quang gánh khó khăn
Đường đê lồi lõm tháng năm ruộng đồng
Tre xanh bao bọc trường làng
Tre tàn, măng lớn thênh thang nẻo đường
Mẹ thì một nắng hai sương
Cho con ăn học rộng đường công danh
Phận nghèo chiếc áo mong manh
Thương con non trẻ lòng thành chở che
Chỏng tre mẹ ngủ trưa hè
Tiếng ru bên võng còn nghe thấm tình
'' Ví dầu cầu ván đóng đinh
Cầu tre lắt lẻo gập ghình khó đi…’’
Con qua đã mấy trường thi
Trường đời may mắn mẹ thì gian lao
Chiều nay tiếng gió xôn xao
Xa quê chợt nhớ hàng rào tre xanh
Tiếng gà còn gáy tàn canh?
Bóng tre còn có phủ quanh quê nghèo…?
NHẠC VÀ THƠ
(Cảm tác bài Gởi Khánh Ly của Nguyễn Khôi)
Bất kể không gian và thời gian
không tính rào cản của ý thức hệ của bên này hay bên kia giới tuyến
nhạc và thơ không có biên giới
không có thù hận và tranh đua
chỉ có lòng đam mê và thăng hoa cảm xúc
chỉ có tình yêu và nhân tính
Trịnh công Sơn đã từng bị kẹt giữa những phê bình khen chê giữa hai lằn đạn
nhưng anh vẫn bất tử với các ca khúc bất tử của mình
và Khánh Ly cũng vậy
nhưng tiếng hát thì cứ vút lên cao
không bao giờ tàn được
bởi vì lòng đam mê nghệ thuật
vĩnh viễn là tình yêu
có ai tự cho là mình có thẩm quyền làm biến mất tình yêu trên cõi đời này
khi loài người vẫn còn sự sống…?
EM ĐI
( Đáp lời và kính tặng nhà thơ Nguyễn Khôi)
Em đi chiều đổ cơn mưa
Con trăng mười sáu úa mùa hoang sơ
Hồn theo con nước đôi bờ
Giấc mơ cố quận thẩn thờ hoàng hôn
Em đi thơ nặng nguồn cơn
Màu sương phủ giấc cô đơn vọng thầm
Ngàn năm mây trắng xa xăm
Lối về nghe nặng tiếng cầm tương tư…
Giọt buồn tí tách hiên xưa

MƯA CUỐI MÙA
(tặng T4)
Mưa mùa đông giọt sầu thấm lạnh
Phủ giăng trời se chạnh niềm riêng
Giọt rơi ướt mắt ưu phiền
Giọt mơn má thắm trêu duyên trễ tràng
Xót người lẽ bóng cô đơn
Đưa tay hứng tạt phấn son bơ phờ
Mưa rả rích ai chờ cứ đợi ?
Giọt vô tình mặc kệ người dưng ?
Giọt nào theo gió bâng khuâng ?
Ngậm câu thương nhớ đơn thân não nề ...!
(TẶNG T. THẢO)
Mây xám quá bầu trời quen thành lạ
Mưa mưa hoài ướt cả ngày đêm
Lạnh cỏ cây làm trôi đất sỏi
Lạnh cả lòng người mấy tuổi chênh vênh
Mưa mưa mãi ướt cả đời con gái
Ướt tóc mềm ướt mắt nhung đen
Ướt lòng nhau những đêm chờ đợi
Mắt nhìn nhau thề ước ở bên đèn
Mưa mưa đến trôi cuộc tình nông nỗi
Về hai phương buông thỏng giấc mơ đầu
Em đứng lặng hứng giọt buồn nhung nhớ
Và xót xa giọt lệ gửi về đâu
Tình năm cũ đã quen giờ thành lạ
Mưa mưa rơi theo nước chảy qua cầu...
(1975)
MƯA THÁNG TƯ
Trời tháng tư nghe mưa rơi nho nhỏ
Tiếng mưa rơi nhè nhẹ ở bên thềm
Sao bổng thấy bồi hồi thôi chẳng ngủ
Dậy chong đèn mà ngồi nhớ mông lung
Tình ngọt ngào mưa về thăm cây lá
Ta bao giờ về lối cũ thăm nhau?
Mưa rất nhỏ nhưng cũng vừa ướt áo
Phút hẹn hò rồi cũng đã qua mau
Nẻo đường xưa chừ có thành xa lạ
Cỏ bên đường nằm nhớ bước chân quen.
Mưa rất nhỏ nhưng cũng vừa thương nhớ
Tình dù nồng rồi tình cũng nhạt phai
Lửa tàn cháy lần hồi trên bấc nhỏ
Và mưa rơi nhè nhẹ ở trong hồn
Trời tháng tư tiếng mưa như nhắc nhở
Còn có ai chờ đợi ở trong đời?
(1975)

MƯA BẤT CHỢT
Như thế đó cơn mưa về bất chợt
Trời tháng năm mưa đến thật tình cờ
Tay thì nhỏ làm sao ngăn được nước
Nên giọt buồn cứ vời vợi tuôn rơi
Mưa cứ rớt bóng người xưa mất hút
Mưa cứ buồn đem thương nhớ chờ mong
Lời cứ hẹn rơi vào trong mưa gió
Nên sông buồn con nước chảy qua mau
Mưa đã đến đôi ta ngày tiễn biệt
Tháng ngày buồn và mưa rớt miên man
Tình không đến tình cờ như mưa đến
Mưa buồn tênh nên tình cũng buồn tênh
(1973)
NHỮNG BÀI THƠ CHỦ ĐỀ MÙA XUÂN

XUÂN
yêu em !
XUÂN
Những chiếc nụ khẽ khàng trong suơng sớm
Cánh mai vàng hé nở đón mùa sang
Em xênh xang trong áo mới rộn ràng
Vui tíu tít điệu đàng chân guốc mộc
Nắng thì nhẹ ngỡ ngàng hôn lên tóc
Môi thơm nồng mắt biếc lộc trời xuân
Em bước đi hoa bướm cũng ngập ngừng
Anh thảng thốt đón nàng xuân vào mộng
NHỚ XUÂN
(Kính tặng nhà thơ Nguyễn Khôi)
Đã biết Xuân về chốn quê xa
Cành mai nụ biếc sắp ra hoa
Hương xuân ngào ngạt mùi bánh mứt
Ánh xuân theo nắng ấm chan hòa
Xuân tới lòng ai vui như Tết
Quê người tuyết vẫn đổ , sương rơi
Mà mơ tiếng của chim gù hót
Nhớ , nhớ , thương thương đến nghẹn lời!
Người đi vẫn nhớ mùa Xuân cũ
“Một chén trà thơm thoảng hơi người’’
Chợt thấy hồn Xuân trong sương tỏa
Nhớ gió chướng về , hương Tết ơi!
CHÀO XUÂN
Như con chim hót trên cành
Anh đem tiếng hát dỗ dành giấc em
Gió về rung nhẹ màn đêm
Nụ sương tí tách bên thềm bâng khuâng
Ngủ ngoan dẫu mộng lưng chừng
Cũng xin hoa nở chào xuân huy hoàng
Ngủ ngoan dẫu mộng lỡ làng
Cũng xin xuân đến mơ màng bướm hoa...

EM VỀ, MÙA XUÂN
Ta cạn chén mùa xuân
Xé trang đời tịch mịch
Mộng thoát về bên hiên
Trang thơ cùng hoa nguyệt
Em về gió thoảng hương
Hạt sương cười lóng lánh
Say chút rượu tình nhen
Lòng sớm mai thức giấc
Đêm giao thừa hoan ca
Khu vườn non lộc biếc
Lửa tình treo ánh mắt
Tay mười ngón ân cần
Chảy xuôi dòng ký ức
Em hồng tươi nụ hoa
Tiếng đàn cung huyển hoặc
Tiền kiếp nào gặp nhau
Hay là hương lửa mới
Ngẩn ngơ môi cuồng dại
Rót nụ đời nguyên khôi…
Trời đất giao mùa lòng bâng khuâng hướng về đất tổ
Đông tàn xuân đến dạ ngẩn ngơ nhớ tết quê nhà
(câu đối tết 2013 Nhã My)
''Ai bảo đi xa cho đêm về trăn trở''(ĐGD)
Mùa xuân về nơi đất khách buồn hiu
Tết của riêng mình chẳng phải cuộc vui chung
Nên xuân đến tết về như xa lạ
Chợt nhớ quá mùa xuân ngày còn nhỏ
Nhớ âm vang xóm nhỏ buổi chợ chiều
Đang sửa soạn cùng nhau vui đón tết
Gói bánh tét, dưa đầu heo ,bánh mứt
Cúc ,mai vàng ,pháo đỏ,trái cây tươi
''Cầu đủ xài'' ai nấy đều vui
Chị lo may áo mới mẹ còn đưa ông táo
Ngày ba mươi cả nhà hội họp
Rước ông bà vui tết đoàn viên
Đón giao thừa xin lộc cầu duyên
Ngày mồng một cùng nhau khoe áo mới
Người lớn lo lũ trẻ nhớ lì xì
Mừng tuổi ông bà chúc thọ chúc an khang
Cô cậu trẻ trong tay tình quyến luyến
Trong tiếng nhạc nghe tình xuân xao xuyến
Ly rượu mừng chúc tụng thành công
Xuân là của một mùa đầy hi vọng
Xuân tràn trề hạnh phúc yêu thương...
...Nơi quê người cũng vui xuân nắng ấm
''Nhưng không là nắng ấm của quê hương''
ĐÊM THÁNH NHỚ
Đèn rực rỡ lung linh
Như muôn ngàn tinh tú
Đêm nay rơi xuống trần
Sáng mùa đông ũ rũ
Rụng rơi xuống bờ vai
Từng hoa mềm tuyết mịn
Ngỡ giọt mưa bịn rịn
Bên trời thương nhớ ai
Đêm noel xứ lạ
Gió lạnh xót xa người
Từng hồi chuông thong thả
Đời miệt mài hối hả
Tình cánh buồm trôi xa
Đêm thánh buồn đứng đợi
Ngơ ngác một cành hoa
Giữa trời đông tơi tả
Người xưa biết tìm đâu?
Tóc bạc màu sương điểm
Đau lòng nhau đứng đếm
Từng mùa đông trôi mau…
mùa trở lạnh cho dày thêm áo
cho tóc thôi bay cho mắt u buồn
cho bàn tay tìm nắm vội bàn tay
mùa trở lạnh cho tình thêm chút nữa
cho môi hồng tìm kiếm nụ hôn thơm
cho hơi thở dập dồn trong gió rét
mùa trở lạnh cho bồn chồn thêm nỗi nhớ
nắng nhạt nhòa gió lạnh thổi hây hây
cây nghiêng sầu lá rụng phủ sương mai
đêm ôm ấp giấc nồng không vội sáng
mùa trở lạnh cho cần nhau hơn nữa
''chút nữa thôi tim đủ ấm tình cờ''(ý thơ MM)

ĐÔNG BUỒN
Đêm lạnh lẽo mùa đông trăn trở
Gió đi hoang trăng vỡ mộng tàn
Cách chia ngàn dặm quan san
Tiếng mưa rả rích mênh mang giọt sầu
Buồn lạc lỏng gót sầu lối cũ
Có ai về ấp ủ tình xưa
Bên nhau phố vắng chiều mưa
Vòng tay đủ ấm thương mùa ước mơ?
Mưa đan kín dật dờ lối mộng
Giấc tàn canh trống rỗng nguồn cơn
Gối chăn đùa cợt cô đơn
Tình ơi ! chiếc bóng dỗi hờn bóng đêm !
Bởi vì mang tên của SaiGon
Nên Little mùa đông vẫn ấm
Nắng vàng nhẹ trải dài trên đại lộ
Trên hàng cau hàng chuối giống quê nhà
Nắng ngập ngừng đùa trên những lối hoa
Và em gái mái tóc màu đen óng mượt
Em vẫn thế dịu dàng từng bước
Môi vẫn cười mắt xếch Á Đông
Để lòng tôi bối rối ngập lòng
Lời ngọng nghịu nghe sao thuơng thương quá
Lời thỏ thẻ em kêu Ba Má
Tôi mềm lòng...ơi nghe tiếng Việt Nam

( Cảm tác bài Khúc Lạnh Đầu Năm của Hạt Cát)
Tuyết phủ trắng một trời Tây Bắc
Mùa đông về rét mướt căm căm
Mịt mù một chốn xa xăm
Năm tàn xuân đến mà lòng ngỗn ngang
Nghe cơn rét mùa sang quê cũ
Thương cho người lam lũ sớm hôm
Đông sang có thấy tủi hờn
Một manh chiếu rách cô đơn những ngày
Trong cơn rét bán buôn dầu dãi
Một mớ rau mớ cải lèo tèo
Cảm thương cho cái phận nghèo
Đói cơm rách áo buồn đeo nhọc nhằn
Học trò nhỏ không khăn thiếu áo
Kìa trẻ thơ mếu máo đòi ăn
Cụ già vớt củi bến sông
Ấm đâu đủ sưởi ngồi trông lửa tàn
Trong cơn rét bàng hoàng tê tái
Cây trơ cành gió dại từng cơn
Thương người vất vả sớm hôm
Mớ rau củ sắn qua cơn đói lòng
Miền Tây Bắc mùa đông giá lạnh
Lạnh cõi lòng nhìn tuyết đổ tuôn
Khắp nơi trắng một màu tang
Thương người xa bước quan san ngậm ngùi
Dù áo ấm mền bông có cả
Cũng sớm hôm vất vả trăm chiều
Mùa đông giá lạnh đìu hiu
Phận người viễn xứ buồn nhiều ít vui...

MÙA ĐÔNG
( Cảm tác bài Mùa Đông của Huy Thanh)
Đông lại đến buồn buồn cây cỏ
Người khuất xa lối nhỏ mù sương
Chiều buông nhạt nắng vấn vương
Canh tàn vắng ngắt người thương chưa về
Tình lỡ hẹn lời thề không thể
Chuyện biệt ly dâu bể dần xoay
Xót xa tháng tháng ngày ngày
Đong đầy nỗi nhớ tình này ai hay
Giot từng giọt mưa bay thấm lạnh
Sầu dâng sầu nghe chạnh niềm tây
Thu tàn theo gió heo may
Đông sang tuyết trắng phủ dày lối xưa
Nghe tiếng gió sầu đưa hiu hắt
Người xa rồi tim thắt lòng đau
Cố ngăn dòng lệ tuôn trào
Trăng khuya một bóng thương màu tóc sương
MÙA ĐÔNG LY BIỆT
Saigon mùa đông xuống phố
Từng bước chân thật thân quen
Ghé vào café buổi sáng
Nhìn từng giọt nhỏ trong phin
Café thơm mùi phố thị
Người qua kẻ lại rộn rang
Mùa đông nghe lòng chợt ấm
Nắng vàng cuối nẻo thênh thang
Saigon chợt mưa chợt nắng
Người về chợt nhớ chợt mong
Xa xôi gởi lời thăm hỏi
Saigon chốn ấy mùa đông
Có còn hương thơm tóc rối
Có còn âu yếm mộng lòng
Saigon xa –gần mong nhớ
Saigon dậy trể mùa đông
Em còn bâng khuâng áo khoác
Se se cơn gió lạnh lòng
Em còn nhìn mây xam xám
Bao trùm nỗi nhớ mênh mông
Saigon thân thương tha thiết
Đông về chỉ để gần hơn
Bàn tay trong nhau thân ái
Cũng vừa hơi ấm mùa đông

Bạc đầu
ngọn sóng
xa khơi
Cát ôm bờ
Biển hát lời hoang vu
Hải âu xuôi cánh mịt mù
Mênh mông trời thẳm thiên thu
Bóng chiều
ĐÊM
Hồn tôi
rơi xuống
Tịch liêu
Nửa đêm
chăn chiếu
Ít nhiều băn khoăn
Tình người đã lỡ cách ngăn
Mộng vừa chợt đến
khăng khăng nắm bừa
Chừng như chưa tỉnh mơ xưa
Chao ôi!
Hạnh phúc
có vừa tầm tay… ?
Trời mưa
phủ xuống vai buồn
đã tuôn lạnh lùng
Nghe
bèo bọt
Nhớ mông lung
Mấy mùa
Mưa rớt
Ướt cùng nỗi riêng…
(Cảm tác Về Miền Đông Uống Rượu của Kha Tiệm Ly)

Vầng mây bay
nhẹ khối hồng
bình minh
lơ là chân như
Quay lưng
trể bước nhiệm từ vô biên…
Gió thủ thỉ vọng lời
Tình qua như mây bay
Đường xưa thương dáng nhỏ
Lất phất bụi chiều tà
Hỏi lời thề ai hay…?

( Cảm tác bài Khúc Tình Ca Dang Dở của Hoàng Yên Linh )
Ước gì lật ngược bể dâu
Ước gì mình lại nối câu cận kề
Chuyện tình xưa chẳng đơn côi
Bốn mươi năm cũ bên đời có nhau
Ngày xưa duyên lỡ trầu cau
Trái tim anh vẫn đậm màu thủy chung
Bốn mươi năm cuộc trùng phùng
Đàn chưa nối nhịp đã cùng ly tan
Nhớ thương người cũ chưa tàn
Người xa là thật -bàng hoàng tin đau
Qua rồi ngày tháng xa nhau
Tình xưa vẫn chẳng bạc màu tháng năm
Bốn mươi năm cuộc thăng trầm
Thoáng đau mà nhớ thương thầm hương xưa
Bốn mươi năm cũ cũng vừa
Sương pha mái tóc nắng mưa tình buồn
Mấy lời thơ- giọt lệ tuôn
Em lìa cuộc thế giấc buồn riêng anh
Người đi hoa đã lìa cành
Người về níu lại mong manh giọt tình
Vẫn không- là chuyện chúng mình
Bể dâu sao để chung tình mà chi
Cỏ hoang bờ lạnh em đi
Vần thơ anh khóc biệt ly ngày về...
Lạnh lùng gió thổi hoa rơi
Gặp nhau sao chẳng nối lời thề xưa
Trăng đơn nữa mảnh rụng lìa
Mây bay sương lạnh người chia cách người
Câu thơ viết chẳng nên lời
Gửi hư vô với đất trời cho nhau...
GỌI MÙA
BỎ
Rồi ta bỏ kiếp sống này
Bỏ thân ốc mượn bỏ đời trầm luân
Áó bay đã khuất tầm nhìn
Còn chăn kỷ niệm chút tình họp tan
MỘNG
Đêm qua mộng bỗng bàng hoàng
Thấy em áo mỏng lụa vàng năm xưa
Thấy buồn em đứng trong mưa
Mắt nai khóc cuộc tình vừa đổi thay
XƯA
Chiều xưa áo ấy còn bay
Mà nay trăng khuyết đã thay bóng người
Chiêm bao nghe vọng tiếng cười
Nhớ liu xiu bóng khóc đời buồn tênh
SAY
Rượu sầu mà uống sao quên
Người đâu mà nhớ mà quên hỡi người
Say cho suốt một kiếp người
Cho tan hình bóng áo bay hảo huyền

TÔI VỀ
Tôi về
Tường đổ
Mái xiêu
Nghe trong hiu hắt
Bóng chiều
lướt qua
Vọng âm
từ
chốn
ngàn
xa
Hồn ai
như thể
mây qua cõi thường
Chắt chiu
Sợi nhớ
Sợi thương
Câu thơ
buông
thả
Nỗi buồn
Ai hay?
VỚI DALAT
Tôi muốn hỏi những hàng thông thinh lặng
Mộng mơ gì dưới lớp sương giăng
Tôi chợt nhớ hoa dã quì lối nhỏ
Khoe sắc vàng lóng lả nắng yên lành
Tôi muốn hỏi một người trong mưa bụi
Có nghe buồn khi mây lấp màu trăng
Tôi muốn biết hoa ca phê màu trắng
Có thoát hồn khi tiếng gió bâng khuâng
Và tôi hỏi trong căn nhà nhỏ
Vườn đêm hoa vừa nở mấy nụ hồng
Nơi xa lắm những đồi nương hiu quạnh
Sương khuất mờ mây phủ bóng chiều phai
Tôi muốn biết trời cao nguyên lành lạnh
Lối đi về ai có nhớ về ai
Tôi muốn hỏi hoa penseé màu tím
Như tiếc buồn lưu luyến buổi chia tay
Và tiếng thác lời thì thầm than thở
Áo mơ phai hương ủ khóe thu cài
Trời vẫn lạnh gió vẫn còn bỡ ngỡ ?
Lối xưa nào sương phủ trắng ban mai...
NHÃ MY
1- XỨ NGƯỜI
Xe cộ xứ người đông vui quá
Đường ngang lộ dọc cắt hồn đau
Bánh xe lăn mãi mòn kỷ niệm
Exit nào ra khỏi nỗi nhớ nhau?
2- NHỚ SÔNG
Trời vẫn mênh mông biển mênh mông
Làm sao thấy được chút tình sông
Nhìn con nước chảy lòng xao xuyến
Mà nhớ mà thơng củi lạc dòng
3- HƯƠNG TRÀ
Mấy chục năm rồi nơi xứ lạ
Mà mơ uống ngụm nước giếng trong
Ở đây biết thứ gì cũng có
Chỉ muốn mưa nguồn nước mát trong
Chỉ muốn ấm trà trên lửa nhỏ
Mùi sen hương tỏa ngát thơm lòng
3- TIỄN BẠN
Bạn ở trời đông ta trời tây
Cách xa mấy tiếng đường bay dài
Gặp nhau thì chỉ nhìn nhau nhớ
Kể chuyện làng quê chuyện xứ người
Giờ đây mái tóc đầy sương bạc
Đưa tiễn nhau rồi nước mắt cay !

LẠI VU VƠ
(NM cảm tác bài Tự Trách của Hạt Cát)
‘’Tháng ngày ...mấy chuyện vu vơ’’
Cung trăng chú cuội ngu ngơ mà cười
Tàn hoa nhụy gửi theo đời
Sá chi Hạt Cát trong lời làm thơ
Vu vơ rồi lại vu vơ
Tình em nghĩa chị lấy thơ làm đầu
Lọc lừa rồi có vui đâu
Mà sao lại cứ câu mâu cả đời
Sắc không, không sắc tạm thời
Thân ta cát bụi lại về hư vô
Vu vơ thơ phú mơ hồ
Tìm trong đời thực giấc mơ vui đời
Dẫu chưa hay lỡ chuyến đò
Cũng xin giữ mãi tình cho ấm tình
Em đi lặng lẽ quên rồi ái ân
Tiễn qua một bến phù vân
Mây bay theo gió bâng khuâng nắng tà
Rượu cay một chén quan hà
Nghe người bạc bẻo nghe ta bùi ngùi
Ngập ngừng con nước chảy xuôi
Thuyền ta ghé bến hỏi người nơi nao
Bên hiên rụng cánh hoa đào
Vẳng nghe câu hát nghẹn ngào …tình xa
TRẢ
Trả con phố nhỏ cho người
Trả yêu thương với nụ cười nửa đêm
Níu trăng vớt giọt sương mềm
Trả bao kỷ niệm cho quên tình sầu…
CHIỀU
Chiều rơi rụng lá thu vàng
Tôi về âm vọng mơ màng tiếng yêu
Chiều loang nắng chết đìu hiu
Hồn tôi rối cả tiếng yêu muộn màng…
NGƯỜI VỀ
Người về khép áo tà huy
Níu trăng cổ tích xuân thì héo hon
Dấu yêu năm tháng mỏi mòn
Còn trong vọng tưởng sắt son ngậm ngùi…
LỤC BÁT
1-Thuyền tình chèo vượt bến mơ
Vội vàng để vướng câu thơ dại khờ
Ngại ngùng con nước ngẩn ngơ
Nhìn trăng vỡ vụn đôi bờ nhớ nhau…
2-Nước trôi để lạnh lòng cầu
Xa nhau để lạnh mấy màu thời gian
Mùa thu ai phủ sắc vàng ?
Lời yêu sao để ngỡ ngàng giấc mơ
3-Ngậm ngùi nhạt nét dung nhan
Nghe trong hiu hắt bẽ bàng dấu xưa
Tiếng yêu còn chút âm thừa
Vang trong hoài niệm chiều mưa vong thề…

Thuyền yêu vừa ghé bến sầu
Âm ba tỉnh giấc bể dâu gập ghềnh
Xa rồi ai nhớ ai quên
Trăng theo tình sử lênh đênh góc trời....
VU QUI
Nắng chạm mùa xuân ngoài giậu biếc
Hoa hát hồn nhiên bướm ngẩn ngơ
Ngõ hoa em tới xanh tình mộng
Chao ôi ! Giây phút chẳng đợi chờ
Nhớ sao để cả trời da diết
Để lạnh hồn thơ chết bất ngờ
Bước lẽ cô đơn về lối cũ
Chiều buồn thương mãi mắt nai tơ
Áo xưa khuất nẻo che tình mới
Đã cách lòng anh khỏi bến mơ....
Mười năm vội vã
Lời thề xa xăm
Nắng mùa hi vọng
Mà tình lạnh căm
***
Tóc hết xanh rồi
Như trời mây trôi
***
TÍM
Hoa buồn tím cả giấc mơ
Người còn khóc cuộc tình đau ?
Mây trôi viễn xứ tím sao tím lòng…
TRẮNG
Áo bay trắng cả muôn ngày
Ngọc ngà năm cũ trang đài còn chăng
Bây giờ tóc trắng băn khoăn
Nhìn theo mây trắng lặng câm nỗi niềm…
XANH
Lá vẫn còn xanh như thuở mới yêu
Màu xanh hi vọng của ngày nào
Xin cho muôn thuở tình xanh mãi
Như lá rừng cây vẫn đậm màu…
ĐEN
(Tặng HUỲNH muội)
Đêm đen đối diện riêng mình
Vô thường gõ nhịp tử sinh kiếp người
Đen trời , đen đất, đen tôi
"Ngồi bên ngưỡng cửa thị phi ''*riêng mình
Đêm đen rồi cũng bình minh
Sao nghe tiếng khóc vô thinh xót đời...
*Tựa bài thơ cuả Huỳnh Gia

TÂM CẢM
1
Tàn thu nhặt chiếc lá rơi
Gửi theo gió cuốn mộng đời xa xưa
Hỏi mây phiêu bạt bao mùa
Có nghe tiếng gió thổi lùa hay không
2
Mây trôi mấy nẻo bềnh bồng
Bên khe bất chợt nụ hồng nở hoa
Trăng kia lạc cõi Ta Bà
Màu phai vàng úa ngày qua tháng về
3
Xưa em lỡ một lời thề
Trăng khuya còn đó bên trời gió đưa
Người đi bao dạo nắng mưa
Chuyện xưa thôi đã như chưa nhớ gì
4
Mùa thu lá khóc thầm thì
Vàng như muôn thuở dã quì trổ bông
Trong sương nở đóa sen hồng
Theo người gieo hạt từ tâm một đời
5
Trùng dương ngọn sóng xa khơi
Chim bay lặng lẽ bên trời buồn chăng?
Dấu trong sỏi đá khô cằn
Bước chân rùa biển mấy lần đi qua
6
Tóc em mấy đợt cài hoa
Câu thơ rớt giữa lòng ta giọt sầu
Tiễn nhau qua cuộc bể dâu
Lời xưa tiếng vọng bên lầu mộng mơ
7
Nhánh đời quấn mỏng sợi tơ
Bỏ quên tiền kiếp bên bờ tái sinh
Thả hương rào bắt giọt tình
Đa mang duyên nợ ba sinh đoạn trường
8
Vó câu mù mịt tà dương
Canh chày bạc bẻo đôi đường phượng loan
Sương rơi từng giọt mỏi mòn
Trăm năm gởi lại bên non lối về
9
Non cao xỏa tóc mây trời
Cầm bằng cơn gió thảnh thơi ru tình
Trăng treo đêm vắng lặng thinh
Vẫy bàn tay đón một mình chơ vơ
10
Mùa xuân bướm hẹn hoa chờ
Gánh tình đem đổ sông mơ ngập ngừng
Nhìn mây xuống ngọn lưng chừng
Đài sen thoáng nở rưng rưng nụ đời…

TÌNH XA
( Cảm tác bài Hoài Tình của Kha Tiệm Ly)
Xin cạn đêm nay một chén này
Bên hoa cùng nguyệt ngã nghiêng say
Về đâu muôn nẻo tình xa vợi
Ai biết bao giờ chuyện gió mây
Bèo nước tương phùng chỉ phút giây
Nên hồn hoa lạnh dáng hoa gầy
Trăm năm khó buộc thân hồ hải
Chăn gối thẹn thùng một tối nay
Sợi tóc tình yêu lưu luyến mãi
Biết người còn có nhớ mùi hương
Phải như chỉ thắm tơ hồng nhỉ
Bóng nguyệt theo ai nối dặm trường
Nửa mảnh trăng treo sầu vạn lý
Nửa đời hương phấn xót tình đau
Chiều xa ngã bóng mây biền biệt
Nhớ áo ai bay nắng nhạt màu
Xin cạn đêm say một chén sầu
Xin thời gian chớ vội qua mau
Người ơi chớ để ‘’ hồn tôi chết’’
Dẫu biết mai rồi cũng mất nhau…
tiễn bạn HUY THANH( NGUYỄN THANH BÌNH) mất ngày 11/4/14
Để quên tình hận nỗi niềm đắng cay
Âm dương chẳng thể tìm nhau*
QUỲNH HƯƠNG
Quỳnh hương một đóa về đêm
Màu hoa trắng mãi bên thềm năm xưa
Giấc mơ gom mấy cho vừa
Đời người đã trải mấy mùa thương đau
Quỳnh hương cánh mỏng phai màu
Gửi theo cơn mộng lạc vào ý thơ
Em – loài hoa ủ hương đêm
Ta- thân cơn gió ru êm đợi tình...
KHƠI XA
Em lạc mấy mùa trăng cố xứ ?
Hồn đi hoang lữ thứ xa đưa
Nhớ thương một mái nhà xưa
Bên hiên tiếng võng mẹ đưa triũ lòng
Trời viễn xứ buồn trông quê cũ
Để nỗi buồn ũ rũ chiều mưa
Đâu rồi một tiếng gà trưa
Gáy bên hàng dậu lưa thưa bồi hồi
Em ngày cũ xa xôi cách trở
Đường tương lai vạn thuở lao đao
Chuyện tình một giấc chiêm bao
Dung nhan đã héo nhạt màu áo phai ?
Trăng đã úa bên trời quan ngoại
Mây giăng đầy mấy ải non cao
Bước chân thềm lá xanh xao
Khơi xa sóng vỗ bạc đầu nhớ thương…
(Tặng anh TT thay một lời cảm ơn)
Em đi nắng tắt
chiều mậy tím
Lá cỏ u buồn
níu bước chân
Mùa tiếp mùa qua
người không đến
Tóc phủ màu sương
nhớ bâng khuâng
Nửa vòng trái đất
sầu quan ngoại
Ngọn sóng chơi vơi
nhớ trập trùng
Trời chia hai mảnh
hồn hoang hoải
Theo dấu tình đau
úa trăng phai
Lặng lẽ mà đi
tiếc những gì
Đời còn qua mấy
cuộc phân ly
Em đi đi mãi
tình không hẹn
Sương gió thời gian
lỡ xuân thì
Một giấc phù vân
một chuyện tình
Và còn thương mãi
mấy linh đinh
Em đi thôi nhé
xua hờn tủi
Định mệnh phân đôi
chuyện chúng mình...
Ở phi trường người đông, người đông
Kẻ ngược người xuôi như cá lội rối dòng
Chợt thấy nhỏ nhoi trên đường xa thẳm
Lưu luyến chút tình vạn dặm có chờ mong?
Ở phi trường người xa, người xa
Ánh điện đèn cao nhân ảnh có nhạt nhòa ?
Nắm lấy bàn tay một thời đưa đón
Ánh mắt nhìn theo trời cách xa
Ở phi trường người đi ,người đi
Lưu luyến buồn vui chẳng biết nói gì
Nhìn áng mây bay qua khung cửa kính
Thử hỏi đời mình qua mấy cuộc chia ly....
Hôm nay buồn quá vì lục lại ví mới hay ở phi trường NM bị lọt mất một cái UBS trong đó có rất nhiều hình ảnh chụp những ngày cuối ở VN đi chơi và ăn tiệc sinh nhựt với gia đình mà chưa kịp lưu vào máy computer, chỉ có mấy tấm này mới chụp bằng điện thoại ở phi trường Đài Loan lúc trở qua USA thôi...

Bây giờ đang ở trên cao
Dưới kia sông núi một màu viễn du
Trời xa lớp lớp mây mù
Bay bay cánh mộng thiên thu có ngừng?
Bây giờ đang ở lưng chừng
Dưới kia ai nhớ tình ngừng ngập xa
Trời xanh sắc thẳm trời xa
Mông mênh vạn lý nhạt nhòa mênh mông
Bên trời viễn xứ ngùi trông
Thương về cố lý mà mong tương phùng
Tay đan sợi nhớ mông lung
Nỗi niềm xin gửi không trung đợi chờ...
Năm nào em cũng trở lại vào tháng ba
Cánh phi cơ chao nghiêng trên bầu trời đầy mây trắng
Thành phố biển cũng vừa hết mưa
Và hàng đào trụi lá với những nụ non còn bum búp
Buổi sáng sương giăng và buổi chiều cũng có sương giăng
Căn nhà nhỏ ẩn mình trong màn sương bao la
Em về vào tháng ba
Khi bên kia quê hương có một ngày vui riêng dành cho người phụ nữ
Với rất nhiều hoa lời chúc và khẩu hiệu
Nhưng ai có thật sự ngắm nhìn hàng triệu giọt mồ hôi
Đổ trên trán trên lưng của các mẹ các em dưới cái nắng oi nồng nơi truông rẩy ruộng nương
Những giọt mồ hôi mặn ủ thành mùi khai nồng trên lớp áo quần
Của những người phụ nữ suốt đời không biết nước hoa và son phấn
Chỉ biết lo cho chồng và con
Bằng sức lao động miệt mài cho tới khi kiệt sức
Vẫn chưa có được nụ cười và tình yêu cho tới lúc buông tay
Ơi tháng ba nắng hắt buồn trên những đồng ruộng nương khoai
Những luống chè cà phê những công trường xây cất những khu chợ lèo tèo
Hay thời gian chảy từng giọt nặng nề trôi trong những xí nghiệp đèn mờ buổi tối tăng ca
Tháng ba với những cuộc ăn chơi xa hoa vẫn tiếp tục hằng đêm như mùa xuân không bao giờ chấm dứt
Nơi thị thành đầy xe cộ của những kẻ giàu sang
Hay ở những quán bia ôm lả lơi bên những tiếng nói cười trong nhưng cuộc truy hoan vội vã
Tất cả chỉ vì tiền mà đánh đổi nhân tâm
Tháng ba vui buồn nơi vùng đất xa xăm
Hỏi có được mấy ai hiểu được nhửng giọt nước mắt âm thầm và những giọt mồ hôi của những người phụ nữ
Nơi này là tháng ba không chỉ của riêng em
Không có hoa và khẩu hiệu
Chỉ có những người chồng người cha bên vợ con đẩy chiếc xe chất đầy đồ ăn trong siêu thị
Chàng thanh niên thay tả cho con trên chuyến xe buýt đông người
Tháng ba cuả những nụ cười
Bình yên và hạnh phúc
Tháng ba của cuộc đời rất thật
Tháng ba bình thường như những tháng khác ở trong năm…
OÁN KHÚC
*CHỜ
Chờ ư?Cạn chén trăng phai
Tóc xanh điểm bạc lưu đày tình xa
Hoa trôi theo sóng la đà
Lòng trôi chờ đợi con đò
biệt tăm
Dỗ lòng tình ở xa xăm...
**NGẬM NGÙI
Ngậm ngùi khúc vọng cổ xưa
Bên bờ lau lách gió đưa cung sầu
Tiếng thương tí tách giọt ngâu
Tiếng buồn chợt nhớ'' qua cầu gió bay''
Dối cha dấu mẹ những ngày...
Ngậm ngùi
Tiếc áo
Đã bay theo người
***LẠC LỐI
Đ ời
Không như những hồi kinh
Vô ngôn
Vô tự
Chỉ mình đọc thôi
Bước hoang lạc lối bồi hồi
Không câu sám hối
Không lời xẻ chia
Chiều lên thiền viện Trúc Lâm
Tiếng chuông theo gió xa xăm vọng về
Thông reo hoa nở tứ bề
Tuyền Lâm nhẹ cánh chim trời xa xa
XQ kim chỉ thướt tha
Bàn tay ngà ngọc lụa là nên tranh
Rừng thông xanh
Rừng thông xanh
Màu xanh phủ kín
Một trời bao la
Người đi một nẻo mù xa
Người về gối chiếc trăng tà bơ vơ
Biết ai còn đợi mà chờ...
....Thông reo gió thổi như lời vấn vương
Mai xa thành phố mù sương
Forget-me-not bên đường nhớ ai...

(Tặng TRẦN NHÀN để thay lời cảm ơn)

SƯƠNG TRẮNG
Sương trắng chiều buông mờ mịt
Ai về chân bước lang thang
Lời hứa vang mùa cô tịch
Thương trăng xế tuổi mơ màng
Lòng hẹn yêu người đến chết
Hôm qua sao thấy ngỡ ngàng
Sương trắng buồn giăng mênh mang
Lòng người như sương mau tan
Lời buồn nghe sao vang vang
Sương trắng còn buông thênh thang
UỐNG RƯỢU VỚI BẠN
( Cảm tác bài Uống Rượu Với Hảo Hán của Kha Tiệm Ly)
Chiều lang thang cùng nhau uống rượu
Muốn cạn ly cùng tri kỷ quên đời
Rượu ân tình ai người cùng nâng chén
Rượu giang hồ nghe đắng bờ môi
Quên tất cả như chưa từng biết vậy
Nên cứ say đừng nhớ cuộc trần này
Say một giấc như người trong mơ vậy
Bởi trường đời ai qua được rủi may
Chẳng cần biết người đời khôn hay dại
Chuyện công danh thôi gác lại ở bên lề
Bạn hào sảng mời ta uống rượu
Ta nhập nhằng thì cứ uống mà chơi!
Bởi '' vận khứ '' anh hùng đi đốn củi
Đốt lửa than sưởi ấm tình người
Cười nhi nữ '' bất tri vong quốc hận ''
Dưới lầu hoa còn gõ nhịp ca vui
Người '' hàn sĩ '' mang thân hạt cát
"Phá thành sầu dụng tửu''chẳng chi là...
Ta nhi nữ một đời không uống rượu
Áng thơ buồn lẩn quẩn mấy lời ca
Mà tình sầu cũng mềm môi đắng chát
Vén khung đời thương giấc mộng xa…
Thì cứ giận hờn cho thêm nóng
Lạnh làm chi tình có chết bao giờ
Em vẫn giữ một lời dù không nói
Dẫu anh buồn và trách cứ vu vơ
Anh không biết lời trong tim là thật
Ánh mắt nhìn tia lửa đốt hồn xiêu
Bàn tay ấm là niềm tin chờ đợi
Dẫu chưa từng nói một lời yêu
Anh không biết cuộc tình xa tay với
Trách làm chi tan họp ở trên đời
Ngàn sao chết giữa trời xa vời vợi
Em vẫn là kẻ tội nghiệp người ơi...

1- Người ơi Xin chớ vội đi
" Trăm năm biết có duyên gì hay không"
Gặp nhau xao xuyến tấc lòng
Xuân hoa hé nụ chiều đông gió lùa
Hè sang thu mới giao mùa
Thời gian một giấc cũng vừa nhớ nhau
Ngoài kia nắng đổ xôn xao
Người không ở lại ngày nào chung đôi?
2- Người ơi ở lại đừng đi
Nhớ thương đến độ xuân thì héo hon
Xót đêm trở giấc mỏi mòn
Tiếc ngày sao chẳng vội tròn cuộc vui
3- Đừng đi người hỡi đừng đi
Mưa giăng sợi nhớ nắng ghì sợi thương !

VÀNG HOA
(Tặng HÙYNH HOA)
Vàng hoa trong nắng hanh vàng
Em về áo lụa ngỡ ngàng bước chân
Ơ kìa gió nhẹ bâng khuâng
Vàng hoa mắt ướt mùa xuân thẹn thùng
Tóc mây bỏ lửng lưng chừng
Gót sen êm ả ngập ngừng lối xưa
Hoa vàng từng cánh đong đưa
Ru tôi vào mộng cũng vừa chớm yêu...

ĐÀN
Đôi tay rung nhẹ phím đàn
Xôn xao tiếng gió mơ màng chân mây
Phải chi tha thiết bao ngày
Nâng niu em giữ trong tay ân tình
Phải chi duyên phận đôi mình
Trăm năm không phải cuộc tình thoáng qua
Đôi tay em trắng ngọc ngà
Màu trăng năm cũ đậm đà nhớ nhung ?
Đàn buông tiếng nhạc tơ chùng
Ôi ngày nay nhắc tương phùng ngàn sau ?
Tiếng thương sao vọng cung sầu
Để cho tình khóc biển dâu bên đời ?
Mê trong cái giấc hữu tình
Yêu thương ghét giận linh tinh tháng ngày
Loay hoay chẳng thoát ra ngoài
Muôn năm sao cứ u hoài xót xa
Mê trong sân hận tà ma
Muôn năm chẳng hiểu đâu là chân như…
VẼ
Vẽ ai vẽ suốt tháng ngày
Bàn tay nắn nót hình hài phù du
Tấm lòng tha thiết trang thư
Vẽ trong ảo vọng ấp yêu duyên ngầm
Môi cười trao chuốt mắt chăm
Gửi bao thương nhớ lặng thầm vô thinh
Vẽ ai vẽ được tấm hình
Làm sao vẽ được cái tình trước sau…
VÔ THƯỜNG
Ta xây một cái lâu đài
bằng sắt thép và những viên gạch vô cùng chắc chắn
ta cố giữ gìn cẩn thận
tuởng là nó sẽ là mãi mãi của ta
rồi một bữa đất đien cuồng rung chuyển
mở hố sâu nuốt trọn cả lâu đài
tòa nhà khác cũng nguy nga tráng lệ
đứng khoe mình bên bờ biển nên thơ
nhưng một hôm sóng thần ập đến
cả lâu đài trôi ra biển tan hoang
Cuộc đời chẳng nắm được gì
khi ta chết tất cả là cát bụi
trở về với vĩnh hằng
tất cả
Sẽ chẳng có gì vui khi có người chợt hỏi
vạn nguời quen có mấy người thân
bởi tri âm tri kỹ rất cần
ai giữ được sẽ là cả mình
mãi mãi
Hãy sống thật và vui với những gì hiện tại
đừng để ngày mai
khi người đã buông tay

MƯỜI NĂM
(Tặng anh TT)
Ta về như bóng mây qua ải
Lặng lẽ trời buồn vắng trăng sao
Về đâu muôn dặm đời hoang hoải
Lá chết ngập ngừng mấy nỗi đau
Vĩnh biệt đâu là người đã mất
Mà đời không được bước cùng nhau
Mười năm lặng lẽ em giờ đã
Tình chết ngậm ngùi bóng vó câu
Ta về sợi tóc màu sương điểm
Nghe nặng thời gian nước qua cầu
Bóng ai thăm thẳm ngoài cõi vắng
Trong chốn hoang đường trắng nẽo xa
Lời thề buổi ấy còn mang nặng
Nhưng đủ buộc đời ta nhớ ta
Người đi hoa bưởi hoa cau rụng
Sỏi đá buồn theo bước ngập ngừng
Em đã chết lòng theo xác pháo
Áo hoa thờ thẩn nắng cài song
Mười năm đâu kể là dâu bể
Một giấc mộng thôi quá não lòng
Cho dẫu tình đôi ta vẫn đợi
Chắc gì đã được tỏ mà mong ?!
Mười năm chẳng thể dài hơn nữa
Mà ngắn bao nhiêu ước mộng đầu
Ta gói thời gian trong lớp bụi
Đã màu rêu úa lạnh đời nhau
CHƠI VƠI
Tình đời không đủ rộng
Nên thuyền hồn chơi vơi
Lửa đời không đủ ấm
Xui lòng ta u hoài
Thơ làm trăm con chữ
Hững hờ câu buông rơi
Trái tim còn nhịp thở
Ta chết dở bên đời
Thinh lặng ký ức trôi
Chỉ mình ta ngờ nghệch
Mắt xanh đêm chờ đợi
Cuối đời tìm tri âm…
Phố chợ người vẫn đông
Mà lòng ta vắng quá
Nhìn theo người xa lạ
Chờ nụ cười hôm qua
Phố chợ ngày tiếp ngày
Ồn ào trong tiếng vỡ
Chỉ riêng ta hơi thở
Quẩn quanh trời bao la
Phố chợ tình về đâu
Dòng đời trôi vội vả
Ta nhặt nỗi buồn ta
Giữa bao mùa tơi tả
Phố chợ gần mà xa
Người quen là kẻ lạ
Chỉ riêng một mình ta
Bước chân chiều nghiêng ngả

TÌNH

PHÙ DU
Tặng chị HẠT CÁT
Mai kia rồi cũng phù vân
Mây bay đầu núi tần ngần ngó theo
Gập ghềnh mấy nẻo cheo leo
Dốc đời lên xuống mộng treo lá vàng
Gió đưa một trận phũ phàng
Lá rơi hoa rụng sầu mang kiếp người
Thì thôi ôm lấy nụ cười
Em đi một nẻo mù sương
Bỏ yêu thương bỏ cung đường luyến lưu
Bỏ trăng ước hẹn trời thu
Bỏ lâu đài nhớ âm u mây buồn
Ta về lỡ mối tơ duyên
Mất chìa nên cứ liêng xiêng lạc loài
Lâu đài khép kín tình ai
Ta trong cô quạnh tháng ngày tiễn đưa
Người xưa nhớ lối tình xưa?
Riêng ta giữ mãi hương thừa xót xa
Kỷ niệm rơi rồi anh cố giữ
Nhặt lên nhìn ngắm những niềm đau
Mưa qua những cung sầu vần vũ
Sao còn tiếc chuyện mùa thương năm cũ
Cỏ đong đưa níu hạt sương mù
Anh lạc bước gánh linh hồn phong nguyệt
Để đêm tàn ôm giấc mộng phù du
Em thánh thiện bên bờ ảo ảnh
Aó xiêm xưa giấu lại vết oan cừu
Mai trở lại thăm vườn cổ tích
Bóng tà huy rơi xuống nhuộm thiên thu…
Gĩa từ bến cũ hoang liêu
Bâng khuâng để nhớ một chiều nước mây
Mù sương mấy dặm đường dài
Nghe tâm tư đọng khói bay mơ màng
Khúc chiều ai khảy nhịp đàn
Hoàng hôn bóng chạm sầu mang dặm trường
Đan thanh khép đóa hải đường
Bước chân hoang dại hồn vương mây tần
Rồi phen giũ áo phong trần
Bởi nghe nơi cũ tình thân gọi về
TRƯỜNG CŨ TÌNH XƯA
Đã mấy mùa xa trường cũ ơi
Bao nhiêu kỷ niệm nhớ thương về
Chiều qua đô hội chùng chân bước
Có thấy người xưa mái tóc thề
Để mạch buồn vương theo nhớ thương
Em anh thuở ấy lối chung trường
Mực phai màu nhớ ngày thôi học
Mà mộng vẫn còn bao vấn vương
Trường nay vẫn đỏ màu hoa phượng
Nhưng ánh mắt xưa đã cuối trời
Làm sao anh nói lời thương nữa
Khi mình hai đứa chẳng chung đôi
Anh nhớ thương hoài áo trắng em
Đường về quen bước gió qua thềm
Em lùa nắng hạ vào trong tóc
Anh thấy muôn vàn xao xuyến thêm
Giờ mộng còn đây người đã xa
Mùa trăng chết lịm bóng giang hà
Bao nhiêu kỷ niệm gom ngày cũ
Mà nhớ mà thương dạ xót xa
Em có nhớ về thuở bên nhau?
Hay quên khi áo đã nhạt màu
Khung trời quan ngoại mờ sương khói
Thì trách làm gì nhân ảnh phai
Rồi hôm trở lại thăm trường cũ
Mới biết tình xưa cũng biệt mù
Buồn anh níu lại lòng đơn lẽ
Mà ngắm mây trời bay cuối thu
Ngày mai ngày nữa lại qua mau
Biết có bao giờ ta gặp nhau
Em ơi tình cũ trường xưa đó
Anh khắc trong tim chẳng nhạt
Mây bay qua núi âm thầm
Lòng như lá cỏ ướt đằm giọt sương
Nao nao tiếng gió đêm buồn
Trên ao bèo giạt tình suông vẫn chờ?
Nước trôi sao mãi lững lờ
Sông chia nhánh chảy tình hờ... dặm xa
Mưa trời nặng giọt buồn sa
Chiều tan tác xuống bóng tà đìu hiu
Gió qua xao xác rừng chiều
Đêm trong thề hẹn muôn điều nhớ nhung
Tưởng như vàng đá tương phùng
Bèo trôi hoa dạt sóng chùng chiêm bao
Mắt môi phủ ngọn ba đào
Còn trong nhân thế lao đao phận người
Mây trôi biền biệt phương trời
Biết ai tri kỷ gửi lời tâm giao
Biển khơi lớp lớp sóng trào
Chút tình huyển mộng
Xa
Chào biệt nhau…
Đêm tàn ướt giọt mưa sa
Ngẩn ngơ gối mộng ta bà quẩn quanh
Chiêm bao tình cũng mong manh
Buồn theo tiếng gió năm canh thở dài
BÓNG
Nghiêng vai cho bóng ngã chiều
Nghe từ xiêu vẹo buồn hiu hắt ngày
Hoàng hôn tím ngắt trời mây
Bâng khuâng bèo nước lưu đày phận ta
SÁCH
Sách nằm hờ hửng trên tay
Lật trang nhân thế tháng ngày mộng du
Gối tranh cát bãi sa mù
Trắng mây một cõi phù du đi về
Non xa mờ nhạt khói xa
Rừng thông xanh lặng khói nhòa chiều thu
Vẫy tay chào biệt sương mù
Nắng ơi có nhớ giọt từ mong manh
Tôi về qua cỗng trường xưa
Hàng hoa phượng đỏ đong đưa nắng hè
Rộn ràng trổi khúc nhạc ve
Sân trường vắng bóng bạn bè vui chơi
Trắng tinh áo mỏng tóc thề
Ai che nón lá lối về giữa trưa
Đâu rồi em của ngày xưa
Để tôi đứng ngắm cho vừa nhớ thương
Mùa hạ về nghe tiếng ve kêu
Ngôi trường chìm trong phượng đỏ
Ôm sách vỡ em ngồi lặng lẽ
Bâng khuâng sân vắng một mình
Nắng chan hòa trên những lối đi
Gió bay bay tà áo trắng
Còn đâu nữa tháng ngày trông ngóng
Chia tay lưu bút ngập ngừng
Màu mực tím trên trang giấy lụa
Giấu tình thơ đẹp vô ngần
Em đứng đó dịu dàng trong sáng
Ai về dệt mộng tương tư
Bên nhau không nói một lời nào
Chỉ nghe cay cay khóe mắt
Ba tháng xa mà nghe đơn côi
Biết người về rồi có nhớ...
NHỚ
(bài cũ đăng ngày 15/6/2011)
Nắng vàng
Phượng đỏ ngoài song
Tiếng ve như thể tiếng lòng chia xa
Xếp trang lưu bút ngày qua
Thơm mùi mực mới ngọc ngà thơ ngây
Trường xưa lớp cũ còn đây
Mà sao nhớ quá
Bạn thầy nơi nao?
Chín mươi ngày có là bao
Mà sao cứ nhớ
Nhớ nhau
Và buồn...
(1972)

HÈ
Trường cũ đó mùa hè phượng thắm
Cỗng khép buồn nỗi nhớ xa xăm
Người về lá gió bâng khuâng
Chân theo lối cũ cũng ngần ấy thương
Hoa đang nở bên đường thắm rộ
Tiếng ve buồn than thở bi ai
Còn đây vẫn nét trang đài ?
Ai che nón lá tóc dài thướt tha
Theo nắng hạ ngàn hoa rơi đỏ
Phủ sân trường còn đó hè ơi
Tháng năm nhung nhớ chợt về
Gom bao kỷ niệm bên lề ngẩn ngơ
Em còn có ngây thơ mùa cũ ?
Miệng vẫn còn hé nụ cười xinh ?
Đong đưa mắt liếc thật tình
Chao ôi ! Sao để cho mình nhớ ai…
Biết còn gì nữa hôm nay
Đôi tay nào níu viễn hoài mông lung
Sóng đưa lớp lớp nghìn trùng
Hỏi người xa có tương phùng người xa?
Một mình đập chén sầu ca
Tóc xanh điểm bạc chờ qua kiếp nào
Chút tình xin gửi mây cao
Mai kia mưa rớt hạt vào hư không…

Em trốn vào trong gió
Gió một đời lảng du
Bỏ trời xanh mơ ước
Em trốn vào trong mây
Mây giăng đầy nỗi nhớ
Quến chặt vào đời đau
Em trốn vào trong nắng
Nắng thoi thóp chiều tà
Không đưa về điểm hẹn
Em trốn vào trong mưa
Mưa vội vàng trút nước
Cuốn cả tình bảo giông
Em trốn vào trong anh
Anh chỉ gánh tình chung
Bỏ lòng riêng em lạnh
Em trốn vào chính em
Nghe cô đơn xám ngắt..
.
Mây bay trắng xóa một trời
Bên kia nắng hạ nơi này vẫn xuân
Sương rơi hạt nhỏ lưng chừng
Đào phong nhụy thắm gió ngừng ngập bay
Dài tay đếm cạn tháng ngày
Chén sầu uống cạn
Xót
Trời tha hương
1-Bên này là nắng lênh đênh
Bên kia đêm tối buồn tênh một màu
Trên trời lưu lạc vì sao
Nhìn trăng mà thẹn
lời nào xa xôi
Đêm dài một giấc đơn côi
2-Nắng kia trời vẫn vô tình
Ngàn hoa thắm đẹp lung linh mỉm cười
Không gian cách trở trêu người
Nhớ nhung thăm thẳm
tình rời hai bên…

Em đã khóc khi chiều rơi nắng tắt
Bóng hoàng hôn chìm khuất giữa giang hà
Màu tím ngắt ngậm nỗi buồn thăm thẳm
Nhớ thương về nơi tận chốn mờ xa
Em đã khóc hôm qua mình tiễn biệt
Cầm tay nhau không nói một lời nào
Ánh mắt buồn da diết giữa mờ sao
Khi con nước lao đao muà trăng hẹn
Xin bước nhẹ để lòng thôi thổn thức
Vội vàng chi mây gió vẫn ơ hờ
Đừng để vuột nụ hôn vừa mới chớm
Xót xa tình mấy nẻo cuối đường mơ…
Cảm ơn một đóa hồng
Nở trong vườn xanh mướt
Cảm ơn giọt sương mai
Tươi thêm nguồn hạnh phúc
Cảm ơn em đôi mắt
Còn đắm đuối tình si
Cảm ơn anh trái tim
Còn đam mê lửa rực
Cảm ơn đời rất thực
Cảm ơn tình vu vơ

NHỚ QUÊ
Tháng ba hoa đào rơi rơi từng cánh mỏng
Trải ven đường trên thảm cỏ rợp một màu hồng non
Em lại đi trong nỗi nhớ bồn chồn
Về một chốn đồng quê có hoa cau hoa bưởi
Có luống rau xanh mà mẹ vừa mới tưới
Có trái non trái chín trĩu trên cành
Em vẫn nhớ về một ký ức xanh
Với ruộng lúa rì rào gió đưa lượn sóng trong trời chiều ngập nắng
Ngan ngát hương quê bông súng nở trong đầm
Nơi ấy em vẫn hướng về dù rất đổi xa xăm
Giờ đã xa mất rồi cái tuổi mười lăm
Vẫn ao ước nắm tay ai cùng về trong những chiều tan học
Chia nhau từng nụ cười hồn nhiên
Hoặc trách móc giận hờn nhau trong nhửng ngày chờ đợi
Nghe tiếng bìm bịp kêu mà lòng phơi phới
Biết nước lớn về người sẽ qua thăm
Con sông quê với bao kỷ niệm ngập lòng
Với bên lỡ bên bồi như tình yêu san sẻ
Ngày nhớ thương người mà đêm vẫn thích nằm trong vòng tay của mẹ
Ơi ngọt ngào nghe những tiếng ru êm
Bây giờ tóc mẹ đã hết xanh
Cả người xưa cũng xa rồi không còn gặp lại
Có phải chăng hồn em đang đợi
Xa lắc chiều thương quá chân quê..
Hôm qua anh trở lại nhà
Vườn rau xanh lá vườn cà đơm hoa
Mùi hương hoa bưởi bay xa
Mận hồng chi chít la đà cành non
Quít cam trĩu nặng vàng đơm
Trầu xanh quấn quít cau tròn trái xanh
Tơ hồng bên dậu giăng mành
Mồng tơi mực tím để dành tuổi thơ
Mít,dừa sai quả non tơ
Bẹ cau phe phẩy phất phơ nắng vàng
Vườn hoa ong bướm mơ màng
Cách ngăn bờ dậu nhà nàng năm xưa
Bây giờ tiếng võng ầu ơ
Ru con còn nhớ tình thơ lỡ làng …?
Mù u đậu chú bướm vàng
Lấy chồng chi sớm để nàng xa anh…

MỘNG DU
Cầu qua mấy nhịp phù trần
Nước trôi trôi mãi mấy lần đổi thay
Lời ca lỗi nhịp sầu ai giấc gầy
Tím trời thẫm một màu mây
Sông xưa sóng bạc buồn vây một đời
Tình thơ thắp sáng đam mê
Mùa trăng hư ảo dệt lời mộng du…
EM VỀ
Em về nhặt nắng tìm hương
Góp mây đan sợi yêu thương những ngày
Đong bình chung thủy mà say giấc nồng
Đem xuân đến sớm cho lòng anh say
Em về giữ mãi trang đài
Gửi hương theo gió những ngày mộng mơ
Em về xây giấc tình thơ…

THỜI GIAN
Em vẫn biết thời gian là chiếc bóng
Theo bên mỗi con người suốt cả cuộc đời
Em vẫn biết thời gian không bờ bến
Không có khởi đầu và chẳng đổ ở đâu
Cuộc trăm năm nào ai biết nông sâu
Khi ký ức cứ chảy hoài trong hoài niệm
Em vẫn hỏi những giấc mơ mầu nhiệm
Sao lại về theo với bóng thời gian
Sao không tàn không mất cứ mơ màng
Dòng lưu lạc sao cứ theo cuộc đời thường như không bao giờ bỏ được
Em vẫn hỏi có khi là tức tưởi
Bóng thời gian không thật cứ theo ta
Bóng thời gian ẩn hiện không tha
Thôi cứ nhé đừng bao giờ lảng tránh
Mặc bốn mùa xuân hạ thu đông
VU VƠ
Vu vơ gió vu vơ mây
yên hà vui thú cho đầy tháng năm
vu vơ bóng vu vơ hình
vu vơ một chút cho tình lên ngôi
sao kia vẫn sáng trên trời
hoa kia vẫn nở nắng kia vẫn hồng
thiên nhiên mở rộng tấm lòng
đón hồn thi tứ thoát vòng ái ưu
tang bồng một gánh phù du
đời người thắm thoát
tuyết sương mấy mùa
thoát vòng danh lợi tranh đua
tìm trong mây nước
tỉnh say mặc đời
bạc đen đen bạc đổi dời
tháng năm còn lại ta cười vu vơ

*SL góp vần bài Thương Em của Hải Đăng
Một thương ánh mắt nhung huyền
Hai thương mái tóc đen tuyền thả lơi
Ba thương em rất kiệm lời
Rằng thưa rằng dạ như mời mọc riêng
Bốn thương má lún đồng tiền
Năm thương cổ yếm đeo kiềng tròn xinh
Sáu thương em đứng một mình
Bảy thương là để chúng mình nhớ nhau
Tám thương đôi má hồng đào
Chín thương môi mộng gửi trao ân tình
Mười thương cầu ván gập ghình
Em qua dáng nhỏ xinh xinh dịu dàng…
***CÕI TA
Nghe mưa rụng mãi nghe rời rạc ta
Xác thân lạc cõi ta bà
Nghe như góa bụa trên đà sắc xuân
Đem nghe mộng rất tình thân
Ngày nghe tuổi hạc lại lần lượt cao
Ngập ngừng đuổi giấc chiêm bao
Cõi ta thăm thẳm khi nào tái sinh...?
***CHIÊM BAO
Xin người giữ lại phương trời
Trong yêu thương cũ một thời có nhau
Dẫu rằng tình chẳng còn đâu
Cũng hơn cứ tiếc mai sau những ngày
Xin người giữ chút tàn phai
Trong phai tàn ấy tìm nhau những ngày
Xin người giữ lấy nụ cười
Vô ngôn tôi khóc một thời đa đoan
Xin người giữ chút màu son
Chìm trong kỷ niệm vẫn còn
....Chiêm bao!
***EM ĐI
Em đi mưa nắng bàng hoàng
Cỏ hoang vu cũng âm thầm dưới chân
Em đi bỏ mộng lưng chừng
Tàn hương năm cũ dững dưng tiếc gì
Em đi bỏ lại tàn y
Nếp nhăn còn nhớ ngãi nghì nhân gian
***THÁP CHÀM
Rừng núi hoang vu mấy tháp Chàm
Tang thương dâu bể với thời gian
Nghe trong cây cỏ hờn vong quốc
Một giấc nam kha xế bóng trăng
***BIỂN
Sóng trập trùng xa xa xa xa
Bình minh biển vắng cánh buồm xa
Chim trời lạc cánh buồn xa vắng
Mai mốt xa rồi ai nhớ ta...
***ĐỒI CÁT
Cây chôn gốc im lìm trong đồi cát
Bóng chiều tà sa mạc nhỏ hoang sơ
Mắt nhìn xa theo dỏi cánh chim trời
Nghe tiếng vọng xa vời thương dĩ vãng
Ngẫm thế cuộc xoay dần theo năm tháng
Ai công hầu khanh tướng xa xưa
Dấu thời gian nay đã phủ rêu mờ
Đồi cát đó vẫn hoang vu từ thuở nọ
Cát vẫn chảy lấp dấu chân người qua lại
Như chôn vùi bao vết tích tang thương
Cát âm thầm không một chút vấn vương
Không như biển trập trùng con sóng lượn
Cát căm lặng im lìm trong chiều vắng
Dấu chân buồn rồi cũng đã xóa tan...
***THỜI GIAN
Đồng hồ thời gian vẫn đếm
Đông tàn tới lượt xuân qua
Bánh xe lăn mòn quá khứ
Ung dung hiện tại như là
Ta nhìn kẻ lạ trong ta...
***HOA NỞ
Sáng ra vườn nở đầy hoa
Tung tăng vẫy chào đàn bướm
Hoa tình không nở trong ta
Bâng quơ nhìn như kẻ lạ...
***ĐÊM
Không bảo mà đêm vẫn tối
Ngập ngừng đối diện chính tà
Đuốc tuệ có soi tâm thức
Sao mà xa lạ trong ta...

Cô liêu bãi vắng biển chiều
Xa xăm sóng vỗ đìu hiu cuối bờ
Hồn tôi hạt cát hoang sơ
Lời trăm năm đã bây giờ phôi phai...
2-
Nỗi buồn gõ nhịp vào thơ
Tình yêu đồng vọng giấc mơ bẽ bàng
Trường giang lớp lớp sóng tràn
Thuyền không ghé bến
Chiều tàn lặng trôi...
3-
Núi chìm trong bóng nguyệt gầy
Tình tôi nỗi nhớ lấp đầy không gian
Sương giăng mờ phủ đêm tàn
Lời em tiếng gió mơ màng chân mây..
CHIỀU
Nắng nhạt ngoài khe cửa
Tàn phai theo khói sương
Xa xa mờ bóng núi
Chiều buông xuống màu buồn
Nghe hoàng hôn xa vắng
Vàng phai hơn lá khô
Mây mùa đông chưa tới
Bỏ gió buồn bơ vơ
Chiều trở về như thế
Bao nhiêu ngày đã trôi
Tóc nhuộm màu sương tuyết
Lòng chợt nhớ xa xôi
***NHỚ XƯA
Nhớ xưa em tuổi mười hai
Cỏ non.Aó mỏng.Chân giày điểm sương
Đường xa hai đứa đến trường
Thương như áo trắng còn vương nắng lành
Bây giờ lối cũ buồn tanh
Bây giờ vắng tiếng em anh những ngày
Nhớ xưa tóc xỏa ngang vai
Hương bay theo gió cho ai thẩn thờ
Đêm về dệt mộng làm thơ
Bây giờ lẳng lặng ngẩn ngơ nhớ về
Nhớ xưa dáng nhỏ tóc thề
Hè sang nắng nhẹ vỗ về vai thon
Ai về nhỏ bước chân son
Để ai gối mộng mỏi mòn đợi trông
Bây giờ người đã sang sông
Nhớ xưa như nhớ mùa đông bẽ bàng
***TÌNH LỠ
(Tặng bạn TBH)
Mực học trò trang giấy trắng tinh khôi
Có thương yêu chờ đợi bồi hồi
Nhét vội vã vào trong hộc tủ
Những dòng chữ nhớ nhung người con gái
Tóc buông dài ,mắt biếc, nụ cười xinh
Ngây thơ quá chứa chan tình mới lớn
Thơ anh viết bởi không riêng đề tặng
Em giận hờn vì nghĩ anh không thương
Chỉ vu vơ nhớ cô gái học chung trường
Nên cứ đợi đợi hoài anh có biết
Em thì giận anh thì không chịu nói
Cứ gửi hoài những hàng chữ nhớ mông lung
Lời tỏ ra em thì quá thẹn thùng
Nên cứ ép vần thơ vào trang vỡ
Vẫn chờ đợi tên em được anh đề thơ tặng
Người ngu ngơ sao lại quá vô tình
Chỉ làm thơ và chỉ biết lặng thinh
Tình bỏ ngõ rơi vào trong nỗi nhớ
Thời gian lại sao cứ thêm bỡ ngỡ
Nhớ rất nhiều những hàng chữ ngày xưa
Mà cứ vậy thẹn thùng không dám tỏ
Sao cứ thế giả vờ không biết rõ
Dù thơ kia đọc đã thuộc nằm lòng
Để bây giờ thương nhớ buổi tàn đông
Tình đã lỡ hai phương buồn xa cách

***ÁO TRẮNG
Ngày xưa anh vu vơ
Đón em giờ tan học
Mặc cho ai làm ngơ
Anh trở về vẫn nhớ
Anh thương tà áo trắng
Trinh nguyên tuổi học trò
Tuổi chưa biết âu lo
Ngây thơ nhiều mộng ước
Anh cùng ai cất bước
Sao chẳng nói một lời
Em lẳng lặng đi về
Trắng một trời hoa mộng
Anh phương trời lận đận
Làm sao nói tiếng yêu
Aó ai trắng trời chiều
Vương vương nhiều mộng ước
Em hồn nhiên cất bước
Đâu biết người trông theo
Ngày cứ ngày đi qua
Em khoe tà áo mỏng
Trắng cả trời ban trưa
Gio lùa trêu khóm lá
Anh nghe hồn đong đưa
Rồi nay tà áo trắng
Không biết về nơi đâu
Để anh ngồi thương nhớ
Nghe mưa buốt giọt sầu
(1972)
***NGÂY THƠ NGÀY CŨ
Những mối tình vụng dại
Trinh nguyên tuổi học trò
Những ngày xưa thân ái
Tà áo trắng bay bay
Nón che làn tóc xỏa
Ai đưa đón chung trường
Em cười đôi má lúm
Anh bảo đồng tiền duyên
Mai anh nghèo nhặt lấy
Làm vốn liếng thân thương
...Bây giờ tóc điểm sương
Em về gom kỷ niệm
Dệt gối nằm tương tư
Thương mùa ngây thơ cũ...!
....Mùa hè hoa phượng đỏ
Ai lưu luyến bên đường
Cỗng trường buồn khép kín
Sao em còn vấn vương....?!!!
Chiều xa người đã đi rồi
Lòng tôi con nước cuối đời vẫn trôi
Em giờ bờ vắng đơn côi
Tình trăm năm có đắp bồi đủ không?
Thương mây số kiếp bềnh bồng
Ngàn năm còn trắng mấy lòng bể dâu
Nếu như có tiếc tình đầu
Thì xin tóc bạc đổi màu thanh xuân
NHỚ MIỀN NAM
Anh hỏi quê hương ở chỗ nào
Thưa rằng buị chuối nhớ buồng cau
Quê tôi nắng ấm miền nam đó
Sông rạch vườn cây đất lở bồi
Sáng sớm đò ghe xuôi bến chợ
Trưa hè nghe tiếng võng ầu ơ
Chiều tối về chuồng trâu, gà ,vịt
Đêm nằm nghe tiếng hát cải lương
Tôi đã xa rồi đất Vĩnh Long
Nhớ sao ngôi chợ nhỏ Trường An
Nha Mân nhớ khói lò gạch cũ
Sa Đéc vườn đơm những quít hồng
Rồi thương Phụng Hiệp nhớ Long Xuyên
Mảnh đất phì nhiêu lúa rất nhiều
(Được mùa ai nấy mừng vui quá
Bao nhiêu tôm cá của trời cho !)
Châu Đốc mắm ngon thơm nức mũi
Giòng kênh Vĩnh Tế nước êm xuôi
Tân Châu ngồi đợi mùa nước nổi
Thèm bông điên điển bánh xèo tôm !
(Bây giờ chợ cũ không còn nữa
Một thuở vàng son nay đã qua ?)
Sóc Trăng những mái chùa Miên đẹp
Bún nước lèo ngon quá đậm đà
Đến bến Ninh Kiều ghé Cần Thơ
Nghe câu hò lã miền sông nước
Áo lụa bà ba gái miệt vườn
Rồi qua Rạch Giá ghé Hà Tiên
Ngắm biển miền nam sóng rất hiền
Phú Quốc trời trong hương nước nắm
Xa rồi nhớ lại mấy hàng tiêu
(Biển cũ có còn hoang sơ lắm
Con đường đất nhỏ có còn không ?)
Tôi cũng muốn về thăm Đất Mũi
Để biết Cà Mau muỗi rất nhiều
Phải đến tận cùng vùng tổ quốc
Mới biết mình yêu đất biết bao nhiêu
Anh nói quê mình không còn cá
Chẳng có sao đâu khỏi tát đìa
Của ngon ngoài chợ ôi nhiều thứ
Cũng đủ vừa lòng khách phương xa
Sông nước miền Nam vẫn hiền hòa
Người đi lưu luyến chốn quê xa
Xin hẹn ngày mai ngày trở lại
Tắm nắng trời Nam - nắng thật nồng nàn !
*** CUỐI MÙA
Lạnh trong mây
Gió đưa con nước
ru hồn cỏ lau
Bên trời
lặng lẽ vì sao
Hồn khuya chạm xuống
nỗi đau
Cuối mùa
***HẸN HÒ
Người dưng nên chẳng hẹn hò
Cây đa bến cũ con đò nhớ ai
Ru tình yên ngủ trên mây
Trăm năm lạc khỏi vòng vây cuộc đời
Sao em chẳng hẹn hò tôi
Để cho con nước giòng trôi hững hờ
Cây buồn rụng trái sầu rơi
Tôi buồn rụng xuống
cuộc đời cô liêu....
XA CÁCH
Anh bên này
Em bên kia
Sông Tương nước chảy phân chia phận đời
Thuyền đà bỏ bến xa khơi
Tương tư thả chiếc lá về phương nao....?
NM
Anh xa em bi chừ như cây không thương mùa đông
Có khóc than chi thì lá cũng đã lìa cành
Người ở bên ni đứng trông về bên nớ
Cũng chỉ ngậm ngùi ngăn cách một giòng sông
Giòng sông Tương hai ta không ai buồn sang
Nước chảy nông sâu mà hai đứa ở hai đầu
Em đứng lặng bên này nghe lá đổ
Tiếc mùa thu tàn tàn theo bao nỗi nhớ mong
Anh còn lại phía bên kia thương về dĩ vãng
Tiếc áo mơ phai chìm khuất nẽo quan hà
Bao lâu nữa hay tóc sương đầu bạc
Ta tìm nhau tìm mãi đến bao giờ
Để năm tháng cứ lạc loài trong xa cách
Thôi thế nhé mai có về tìm nhau trong ký ức
Níu bóng trăng suông ôm áo dạ sương sầu

BẾN XƯA
bến xưa nước chảy về đâu
nghìn thu rớt hột qua cầu quan san
biết em là bóng ảo tàn
hai bàn tay với mùa sang ngậm ngùi...
TRĂNG
Đố ai vớt được trăng vàng
Trăng tan vụn vỡ mơ màng trăng trôi
Nửa bên lạc bến đê mê
Nửa khuya chợt tỉnh
Nửa đời hoang liêu
Bâng khuâng muốn nói lời yêu
Bâng khuâng thẹn với
Dáng kiều
Trăng
Mơ…

Trường yêu em học còn đây
Tôi người sắp xa tuổi nhỏ
Thương em một buổi sáng này
Tuổi em như tôi ngày nhỏ
Mười lăm mộng đẹp ươm đầy
Tuổi em như tôi ngày đó
Tương lai mở rộng vòng tay
Im lặng nghĩ gì cô bé
Sao em ũ rũ một mình
Sao em môi cười chẳng thấy
Sao em ngày vui qua mau
Nhìn em nhân buổi hè sang
Nhìn em giữa màu hoang vắng
Chợt nghe lòng mình mang mang
Xưa ngỡ mình là cánh chim
Sẽ về cùng muôn tiếng hát
Nay thấy mình là chứng nhân
Yên lặng đứng nhìn em khóc
Rưng rưng dáng nhỏ lệ mềm
Cánh cửa
Đóng kín
Vào khung
Hạt mưa
Ờ lại
Lưng chừng
Ngoài hiên
Ru em
Giấc ngủ
Ngoan hiền
Mưa qua
Trần thế
Từ miền
Vô ưu
Ru em
Một giấc
Tình thu
Ở đâu đó có dòng sông nhỏ
Chảy trong lòng của bạn hiền tôi
Ở đâu có có thương và nhớ
Từ khi tôi xa cách phương trời
Ta đã có ba năm rồi cách biệt
Và có ngàn ngày để ngóng trông nhau
Kỷ niệm đó biết người còn tha thiết
Bến xe buồn quán vắng mưa mau
Ở nơi đó có người đứng đợi
Tay trong tay tình trong mắt ngọt ngào
Ở đâu đó có dòng sông lặng
Đứng yên nhìn hai kẻ cách xa nhau
Ở đâu đó có mây và gió
Còn đuổi nhau cho tới mãi bạc đầu
Ở đâu đó có dòng sông trắng
Chảy trong hồn của những kẻ không nhau
Chim xa rừng còn thương cây nhớ cội
Người đợi người tội lắm tuổi xuân ơi….!
(tặng bạn Ngọc Anh )
Nhớ Tu Bông rồi Vạn Giã ơi!
"Xứ gió luôn mang nặng tình người"
Đêm nghe biển hát ngàn con sóng
Lưu luyến muôn đời giấc mộng vui
Ai về Đồng Cọ nhắn gió Tu Bông*
Tuy xa cách mặt nhớ trong lòng
Vân Phong gió lộng chiều biển vắng
Chốn ấy bạn hiền vẫn chờ mong
Ta với bạn hiền chỉ mới quen
Một lần xa cách nối thêm duyên
Bây giờ gặp lại trên trang mạng
Cùng kể nhau nghe những nỗi niềm
Bạn ở phương trời chắc nhớ ta
Tuy là không gặp bởi đường xa
Nhưng sao tình cảm như thân thuộc
Càng nghĩ càng thương mến đậm đà
(Ta nhắc chuyện tình thuở rất xa
Thì ra bạn cũng biết''người ta''
Ngày xưa không chịu về xứ Cát
Nên chuyện tình rồi như sóng vội qua !
Xin lỗi người xưa chuyện tình xưa
Ngây thơ ngày cũ nói sao chừ?
Thời gian nhân ảnh chìm dâu bể
Kỷ niệm như là con sóng đưa !)
Bạn hỡi trong đời ta có nhau
Mong là giữ tận tới ngày sau
Tri âm tri kỹ đời luôn thiếu
Một chút chân tình mãi mãi trao...
2012
*Mưa Đồng Cọ gió Tu Bông
SƯƠNG RƠI
Sương rơi
Nhè nhẹ
Bên thềm
Cành xanh
Dương liễu
Buông mành
Lưa thưa
Đêm buồn
Trăng rụng
Vườn xưa
Nhớ thương
Thương nhớ
Cũng vừa
Xa xăm
Sương rơi
Từng giọt
Âm thầm
Buồn rơi
Chạm ngõ
Lặng câm
Nghe buồn…
Chị bảo người xa đã biệt rồi
Em chờ chi nữa khổ mà thôi
Tương tư chỉ thấy trời hoang vắng
Đơn độc bên thềm bóng lẻ loi
Chị nói em ơi chuyện ở đời
Chia tay lỗi hẹn cũng thường thôi
Tình yêu non trẻ như câu nói
Biết có mấy ai giữ được lời
Chị bảo qua rồi một cuộc chơi
Đùa hoa cánh bướm lã lơi cười
Chỉ thương em trẻ còn mơ mộng
Đau xót trong lòng để lệ rơi
Chị bảo em ơi chớ có buồn
Còn đây ước vọng ở muôn phương
Em ơi dứt bỏ lời tâm sự
Vui vẻ cười như chuyện bình thường
Em ơi thuyền chị gian nan lắm
Vẫn vững tay chèo mặc gió sương…
BÀI THƠ KỶ NIỆM
Năm xưa anh gởi bài thơ
Có thuơng.Có nhớ. Có chờ.Có mong
Tình như đã mở trong lòng
Bởi thân con gái em không dám chào
Chiều quê gió thổi lao xao
Trông theo mây bạc ra vào ngẩn ngơ
Anh sao vẫn thế ngu ngơ
Thấy me em hỏi vẫn chờ tiếng thưa
Thân con gái giữ lề xưa
Nào đâu dám hẹn cho vừa lòng anh
Tình yêu vẫn đẹp mong manh
Người trông kẻ nhớ duyên lành vấn vương
Xa quê anh bước lên đường
Mới hay tình cũ sang chương khác rồi
Bây giờ anh bỏ làng quê
Gặp cô gái mới lòng mê đắm lòng
Người ta hương sắc mặn nồng
Lại thêm dạn dĩ mở lòng tìm vui
Anh mê quên cả lối về
Còn đâu lại nhớ miền quê em chờ
Tình ơi sao quá hững hờ
Bởi không dám hẹn bây giờ đành thua
Thân em cô gái quê mùa
Trầu cau vẫn đợi người mua đem về
Vì chưng giữ lấy lề quê
Làm thân con gái nghe lời mẹ cha
Bây giờ tình đã chia xa
Đành ôm kỷ niệm tình đà xa xăm
Bây giờ đã lở trăm năm
Lời thơ giữ lại đêm nằm tương tư
THƯƠNG NHỚ NGƯỜI DƯNG
(Lời chàng trai quê)
Bậu ơi đã bỏ đi rồi
Đêm hôm có kẻ đứng ngồi không yên
Thuơng em chẳng biết đâu tìm
Nhìn theo con nước bóng chim xa mờ
Còn ai đâu để đợi chờ
Em xa em có thẩn thờ nhớ quê
Nhớ chiều hai đứa trên đê
Cùng nhau lúa chín gánh về làng xa
Nhớ hôm anh bước qua nhà
Chợ xa có chút làm quà cho em
Em cười đôi mắt long lanh
Chờ nhau đến lúc anh sang rước nàng
Cuộc đời sao lắm trái ngang
Tình yêu không có bạc vàng cũng không
Nhớ hôm em bước xuống đò
Bởi mê của cải tình ta lở rồi
Nhìn em anh những bồi hồi
Người ta lắm bạc nhiều tiền em ưng
Bây giờ thương nhớ người dưng
Ngẩn ngơ nhớ bậu nửa mừng nửa đau
Mừng cho em đến chỗ giàu
Mà đau vì nỗi xứ nào xa xôi
Đây rồi chẳng biết em tôi
Có vui hạnh phúc hay đời long đong
Bậu ơi! Sao vội lấy chồng ?!





























Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét