Thứ Ba, 30 tháng 6, 2020

TRANG HÁT NÓI

    




   

HÁT NÓI


     Hát nói hay hát ca trù là một bộ môn nghệ thuật truyền thống ở phía Bắc Việt Nam kết hợp hát cùng một số nhạc cụ dân tộc. Ca trù thịnh hành từ thế kỷ 15, từng là một loại ca trong cung đình và được giới quý tộc và trí thức yêu thích. Ca trù là một sự phối hợp nhuần nhuyễn và đỉnh cao giữa thi ca và âm nhạc.
Sách Ca trù thể cách (AB.160), viết về hát nói như sau: Tiếng đàn của hát nói thuộc cung Nam. Nếu nữ hát thì gọi là hát nói, nam hát thì gọi là Hà nam. Lối văn này, xưa và nay đều có. Lối văn này, mối bài chỉ có 11 câu mà thôi. Câu 1 và 2 gọi là tổng mạo. Câu 3 và 4 gọi là Thừa đề. Câu 5 và 6 thì dùng lối thất ngôn, hoặc cổ thi, hoặc quốc âm; như là treo cái ý của toàn bài vào giữa bài thơ, để nói hết cái đại ý của toàn bài. Các câu 7, 8, 9 đều nối theo cái ý của câu 5 và 6 mà phô diễn thêm ra, để làm rõ ý nghĩa. Câu 11 là tổng kết ý nghĩa trong cả bài, mà cũng là một câu kết thúc. Cũng có khi đến đây, lại thêm hai câu hoặc 4 câu nữa, liền sau đó nói dông dài thêm cái dư ý của bài thơ, ấy là muốn dẫn cho dài thêm. Người trong làng ca gọi là Hát nối (trang 12b).
(Ghi chú của NM từ tài liệu trên net)








DUYÊN TÌNH

(Mưỡu đầu)
Ông Tơ sao lại trèo leo
Nõ trao duyên cận lại đèo duyên xa...


Hỏi làm chi xe tơ nguyệt lão
Sợi chỉ  hồng sao cứ  buộc ở  xa xăm
Người  gần bên chẳng  hẹn trăm năm
 Lại  chốn lạ mà tìm trao duyên cầm sắt
Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ
Vô duyên đối diện bất tương phùng
Đã là yêu  dẫu có nghìn trùng
Bao trắc trở  chi mà ngăn cách được
 Tấm lòng thành vẫn trước sau như một
Nghĩa tào khang trói buộc đã an bày
Duyên tình ai  khéo tìm ai...

NHÃ MY






GÁC BỎ CHUYỆN ĐỜI (HÁT NÓI) –NHÃ MY

MƯỠU:


Mặc đời kẻ nhục , người vinh
Ai khôn, ai dại làm thinh mà cười…

NÓI:

Biết trần thế ô ô , trược trược
Chuyện đời người được được , thua thua
Khi nắng cháy, lúc chiều mưa
Dòng tục lụy cứ đẩy đưa bì bỏm chảy
Sao tránh khỏi tang điền thương hải
Trách làm chi loạn thế nhân tình
Bỏ sau lưng những ân oán bất bình
Tìm bến giác an lành mà hướng tới
Chốn thiền tịnh gửi lòng theo gió mới
Giấc phù du ngắn ngủi tiếc mà chi
Thảnh thơi thi ,phú, cầm, kỳ

NHÃ MY








CHỮ TÌNH
(Đủ mưỡu đầu và hậu)

Hỏi tình là cái chi chi
Khổ đau chẳng dứt  mê  si chẳng rời !

Tình tình, ái ái
Đã mộng mơ sao ái ngại duyên tình
Sợi tơ hồng buộc chỉ mong manh
Mà đã kết thuyền quyên cùng quân tử
Hỏi thế gian nếu không tình ái
Thì đời người được mấy nghĩa ân
Đã dấn thân ở trong chốn hồng trần
Mùi tục lụy làm sao  mà tránh khỏi
Ái ân nặng nhân duyên vòng mệt mỏi
Nợ vợ chồng con cái cứ đeo mang
Nghĩa tình tình nghĩa chứa chan
Cỡi ra lại buộc đa mang đời người
Khổ đau đổi lấy nụ cười

NHÃ MY













Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét