LỜI THƯA:
Thơ Yết hậu
歇后 (yết: nghỉ; hậu: sau) là lối thơ có ba câu trên đủ chữ, còn câu cuối cùng chỉ có hai chữ hoặc một chữ.(bỏ lửng )
Thơ yết hậu có thể viết theo thể cổ phong thất ngôn(7 chữ) hoặc ngũ ngôn(5 chữ)
Ngôn ngữ của thơ Yết hậu thường hài hoà dí dỏm. Sau khi đọc thường có thể làm cho người đọc cười sảng khoái. Yết hậu ngữ là kiểu chơi chữ độc đáo của tiếng Hán, tách một câu thành hai về để biểu đạt một hàm ý nào đó. Nửa phía trước là sự ẩn dụ hoặc ví von, chữ phía sau tóm lượt ,giải thích ý nghĩa. . Những bài thơ yết hậu cổ được lưu truyền thường là thơ khôi hài , trào phúng.
Ví dụ: bài Lươn:
Cứ nghĩ rằng mình ngắn,
Ai ngờ cũng dài đường.
Thế mà còn chê trạch:
Lươn!
hay bài Anh Nhè:
Sống ở nhân gian đánh chén nhè
Thác ề âm phủ cắp kè kè
Diêm ương mới hỏi :''mang gí đấy?''
-Be!
NM thử chuyển thể loại tình cảm vào thơ yết hậu qua một số bài thơ và cảm ơn sự ủng hộ chia xẻ của quý thân hữu gần xa đã đón nhận .
CHIA !
Người ở đầu ghềnh kẻ cuối sông
Tương giang đôi bến xót xa lòng
Bao giờ nối nhịp cầu Ô Thước ?
Trông !
HẸN !
Hỡi cô con gái mắt đăm chiêu
Phải hẹn tôi đây nói mấy điều?
Em ạ tình trong dường ấp ủ
Yêu!
TRÊU!
Nhìn má em hồng cũng muốn trêu
Ngập ngừng cứ lựa mãi lời yêu
Thôi thì không nói mà hôn nhé
Liều !
BUÔNG !
Một giấc trăm năm ngắn ngủi thôi
Nào ai định đoạt được thiên thời
Trong vòng sanh tử là duyên nghiệp
Đời !
TỊNH !
Chẳng bận sân si cuộc sống yên
Oán nhân , hận thế chỉ ưu phiền
Thong dong tâm lạc đời thư thả
Thiền !
KHUYÊN!
Đạo nghĩa, từ bi chớ oán than
Vun bồi ân đức phúc luôn tràn
Lòng vui phơi phới tâm thường lạc
An !
HẠ XA
Đỏ thắm cành đưa khắp nẻo đường
Sắc hoa rơi rụng giữa sân trường
Hè sang lưu bút chuyền tay nhớ
Thương !
ÁO SƯƠNG
Áo mỏng như là sương khói bay
Mùa xuân hoa thắm ngát hương đầy
Em qua lối mộng hồn ngây ngất
Say !

THANH THẢN
Thong thả chùa xa điểm tiếng chuông
Trong tâm chợt thức lẽ vô thường
Tham,si, hỉ, nộ cần chi nữa
Buông !
BẠN
Đã đến trần gian cuộc sống này
Buồn vui thân ái hẹn cầm tay
Cùng nhau ngất ngưỡng chung bầu rượu
SAY !
THƯƠNG
Không màng xuân hạ lẫn thu đông
Tình thắm trao nhau vẹn một lòng
Ngày nhớ đêm chờ tha thiết mộng
MONG !
XA
Biển cả âm u sóng bạc đầu
Người đi nẻo ấy có tìm nhau?
Gối chăn ảo giác còn hương tóc
ĐAU!
LẠC
Lạc giữa u minh chẳng lối về
Hồn đau, xác mỏi bước lê thê
Vẫn chưa dứt bỏ niềm u uất
Mê !
TÌNH !
Nhớ áo người xưa trắng giấc mơ
Mùi hương mùa cũ ướp trang thơ
Bao giờ cho thỏa lòng mong đợi ?
Chờ !
MÊ!
Trần thế thăng trầm cuộc bể dâu
Sông tình ai biết được nông sâu
Bến bờ ảo giác, tuồng hư thực
Sầu !
EM
Này cô gái nhỏ mắt nai tơ
Áo trắng hồn nhiên tuổi dại khờ
Duyên dáng môi cười lưu luyến mộng
Mơ !
THU
Dáng nhỏ liêu xiêu bước dặm trường
Đường xa chiều muộn nắng buồn vương
E qua lối cũ trời thu vắng
Thương !
XUÂN
Pháo đỏ , mai vàng , tiếng trống lân
Xinh tươi thiếu nữ đẹp duyên trần
Mừng vui chúc phúc đầu năm mới
Xuân!
ĐÔNG
Người đã xa rồi vẫn đợi trông
Tuyết rơi lạnh buốt xót xa lòng
Đêm dài đối mộng tình ngao ngán
Mong !

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét